Sau khi kết thúc trò chuyện, nhìn bóng đêm ngày càng sâu ngoài cửa sổ, Ôn Thiên Thụ tính về nhà trước, đúng lúc này thì Chu Tiềm cầm ly nước từ trên lầu đi xuống, "Phồn Phồn, phải đi về?"
"Chú Chu," cô bỗng nhiên nhớ tới cái gì, "Cháu muốn hỏi chú một việc."
Chu Tiềm đi tới, "Chuyện gì?"
"Về bảy năm trước ..." Vấn đề này cô cũng đã hỏi qua Hoắc Hàn, nhưng đáp án luôn là nói không tỉ mỉ, giống như lúc trước anh bị che giấu việc cô gửi tin nhắn kia, cô trực giác chính mình cũng bị che giấu cái gì.
Cô vừa mở đầu, Chu Tiềm liền biết cô muốn hỏi cái gì, "Bảy năm trước chú đi Tây An mang cháu về, quả thật đã gặp Hoắc Hàn," trên mặt ông mơ hồ lộ ra chút hổ thẹn, uống một hớp nước nhuận họng, đỡ khát rồi tiếp tục "Còn nói không ít lời không nên nói ..."
Tuy nói rằng có tư tâm tác hợp con trai mình và con gái vợ kế, nhưng lúc ấy ông thiệt tình vì muốn tốt cho Ôn Thiên Thụ, nghe nói một thằng nhóc nghèo, mới quen biết không đến hai tháng đã đưa con gái lên giường, tuy rằng chỉ là cha kế, nhưng ông thương cô như con gái ruột, lại lo lắng cô bị người ta lừa bịp mà thương tâm, lúc này mới nhất thời đầu óc nóng lên, làm ra chuyện loạn bổng đánh uyên ương kia.
Không nghĩ tới hai người cách bảy năm lại gắn bó keo sơn với nhau, đặc biệt còn lãnh chứng, cùng nhau về nhà, trong lòng ông cảm thấy vui mừng đồng thời lại rất tự trách, từ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thoi-gian-tuoi-dep-cua-chung-ta-lam-uyen-ngu-nhi/926561/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.