Hoắc Hàn: "Để tôi đi."
Ôn Thiên Thụ: "Để tôi đi."
Hai người trăm miệng một lời.
Hoắc Hàn phản ứng cực nhanh, "Không cho phép!"
Không phải không được, là không cho phép.
Để cô đi tới nơi này đã là điểm mấu chốt cuối cùng của anh, tuyệt đối không có khả năng vượt qua nữa.
Nhưng Ôn Thiên Thụ là ai? Là ngoại lệ trong ngoại lệ, là đặc thù trong đặc thù của anh.
Cô thẳng tắp nhìn vào đôi mắt anh, "Đây là mệnh lệnh?"
Ánh mắt Hoắc Hàn cực trầm, lạnh giọng từ kẽ răng nặn ra một chữ, "Phải."
Thịnh Thiên Chúc biết Hoắc Hàn đang thật sự tức giận, vội vàng kéo Ôn Thiên Thụ sang một bên, "Chị Thiên Thụ, để anh Hàn đi đi, anh ấy ngoài miệng không nói, kỳ thật là lo lắng cho chị, sợ chị gặp nguy hiểm, hơn nữa đây là công việc của chúng em, là chức trách của chúng em, dù gian nan nguy hiểm đến đâu cũng không thể tránh né, phải vượt qua khó khăn mà ... tồn tại, quốc gia phát tiền lương cho chúng em, cũng phát tiền an ủi cho người nhà đã hy sinh, nếu trong nhà có trẻ nhỏ, quốc gia còn giúp đỡ nuôi nấng đến mười tám tuổi ..."
Nếu may mắn, còn có khả năng được phong liệt sĩ làm cả cỏ hoang mọc quanh mộ cũng vô cùng vinh quang.
Nhưng chị thì sao? Vạn nhất thật sự xảy ra chuyện ... Chị có cái gì?
Cậu nhịn không được trong lòng lên men.
Cậu cũng chỉ là một người bình thường, trước kia trở thành một cảnh sát bảo vệ văn vật bất quá là vì muốn cho người cha bị
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thoi-gian-tuoi-dep-cua-chung-ta-lam-uyen-ngu-nhi/926621/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.