Xe chạy đến cửa đại viện, Kha Minh Hiên hạ kính xe xuống chào hỏi với cảnh vệ, hắn từ nhỏ đã lớn lên trong này, mỗi một người cảnh vệ ở đây đều nhận ra hắn là con trai của Kha tư lệnh, cho nên trực tiếp để hắn đi vào.
Nhưng Lâm Gia Ngạn lại nói không cần chạy vào, y muốn tự đi một mình.
Kha Minh Hiên nghĩ kĩ hẳn là không ai dám đến đại viện hành hung, cướp bóc, vì thế gật gật đầu, đỗ xe bên cạnh chỗ cảnh vệ.
Lâm Gia Ngạn mở cửa xuống xe, nhìn thấy hắn lưu loát quay đầu xe, hướng tới một chỗ căn bản không phải là về nhà mà nhanh chóng vụt đi, trong mắt vừa là thống khổ, vừa là căm hờn, trong dạ dày một trận quặn thắt, xoay người ngồi xỗm bên cạnh vệ cây ven đường, nôn đến long trời lở đất.
Cảnh vệ cũng nhận ra đó là Lâm thiếu gia, thấy y ngồi nửa ngày trên đất không đứng dậy, có chút lo lắng mà đi qua đỡ y đứng dậy, mới phát hiện y khóc đến nỗi trên mặt toàn là nước mắt. Trên tay còn cầm điện thoại đang sáng đèn, biểu hiện vừa mới gửi đi một tin nhắn thành công.
Sau đó Biên lão đại ôm một tiểu tình nhân da trắng, mặt đẹp, biết điều vừa mới đi tới cửa, lại nhận được tin nhắn cuối cùng của Kha Minh Hiên gửi tới.
“Chỗ cũ, tới đây.”
Ngữ khí ra lệnh kiểu này trước sau như một đều làm cho Biên Dĩ Thu cơ hồ tức giận đến phải cười ra tiếng, ánh mắt y như dao sắc nhọn, đem tin nhắn kia của
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-di-vi-ky/2399188/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.