Lý Trạch cũng từng đánh giá Biên Dĩ Thu tương tự như thế. Điều này đủ để chứng minh trong nhận thức của đám thái tử gia như bọn họ, người có thể để Kha đại thiếu gia chân chính đặt trong lòng, nhưng định phải có bản lĩnh “không thể tầm thường”, nhưng cụ thể không tầm thường như thế nào, vậy phải nhân giả kiến nhân, trí giả kiến giả*.
* 仁者见仁,智者见智 ý chỉ hai cá thể khác biệt, sẽ có cái nhìn khác nhau.
Biên lão đại không phải người bình thường trùm đầu lại ngủ hai tiếng, lúc tỉnh lại lần nữa cảm giác hoa mắt, đầu choáng váng giảm bớt không ít, nhưng bụng đói kêu ầm ĩ thập phần rõ ràng. Vì thế khoác áo tắm dài vào, mặt cũng chưa rửa, quyết định xuống lầu tìm đồ ăn, vừa đi vừa ở trong lòng nói thầm mộng xuân đến phát rồ rồi à, bây giờ lại có thể chân thật cảm giác bộ phận khó nói kia có gì đó không khỏe….Từ từ, mùi vị kia?
Biên Dĩ Thu hít mũi ngửi ngửi, nhanh chóng bị mùi thơm câu người bay ra từ phòng bếp làm quên đi cảm giác không khỏe, cảm động đến nước bọt chảy ròng.
Tả Thành đứa nhỏ này đúng là càng ngày càng biết săn sóc, hiểu chuyện, nên thưởng tiền cho cậu ta!
“A Thành!” Biên Dĩ Thu hiếm khi vô cùng thân thiết mà xưng hô như thế với vệ sĩ của mình, ba bước cũng chỉ bước hai bước vội chạy tới cửa phòng bếp, một tay đẩy cửa ra, “Lão đại nhà cậu đói rồ———”
Nửa câu sau khi nhìn thấy bóng dáng kia trong nhà bếp, kẹt ở trong cổ họng, mãi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-di-vi-ky/2399203/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.