Cả bọn mở cửa xe bước ra, nhiệt độ bên ngoài quá lạnh rồi lại còn khô hanh, cảm giác con lạnh xâm nhập vào cả mạch máu, từng hơi thở ra nặng nề...
“Má ơi nó lạnh vãi!” Vân vận nguyên lực chạy khắp cơ thể nhưng mà vẫn đến nhăn mặt, hai bàn tay chà sát vào nhau sưỡi ấm.
Vũ Tiên trực tiếp bùng phát kim lôi bao phủ cơ thể, vài tia kim lôi đánh ra bên ngoài xua tan lớp sương mù quây quanh.
“Đứng yên trong này!” Long lấy ra Tản Thiên che cho Vũ Hà, bọn còn lại có thể vận dụng nguyên lực mà chống lại cái lạnh còn cô bé này thì không thể.
“Hì hì cám ơn anh rễ.” Vũ Hà cười hì hì cầm lấy Tản Thiên, đứng trong chiếc ô thần kỳ này cô bé tuyệt không cảm giác lạnh lẽo nào nữa.
Vũ Tiên cũng an tâm với em gái, cô nàng dẫn đầu đi về phía trước, kim la bàn giờ đã chỉ đúng một hướng nhất định, đưa mắt nhìn quanh chỉ thấy sương mù che chắn tầm nhìn.
Vũ Tiên trực tiếp gọi ra thiên nga và kim hổ sử dụng quang cùng lôi phá tan một mảng sương mù.
QUÉC! GRÀO!
Thiên nga đập cánh gọi gió xua tan một vùng sương mù, kim hổ phóng xuất kim lôi phá băng...
“Quao đẹp quá!” Vũ Hà vỗ tay ánh mắt lấp lánh nhìn lấy hai Chủ Thần uy chấn.
“Chị hai cố lên!”
“Cực Quang.” Vũ Tiên ra lệnh cho thiên nga phóng lên giữa không trung dùng ánh sáng của nó chiếu rọi xung quanh phá tan lớp sương mù mỏng manh đang dần hình thành.
Ánh sáng trực tiếp thiêu đốt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-ho-than/58015/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.