“Cả tuần nay Thiển Thâm không tới lớp rồi, này, lần này các cậu rất căng thẳng đấy, cậu ấy giận lâu như vậy vẫn còn chưa ổn định lại.” Giờ nghỉ giải lao Mạc Thiên ngồi xuống chỗ bên cạnh Tân Tử cảm thán nói: “Tính tình cậu ấy hơi xấu, cậu nên dỗ dành cậu ấy là được rồi, không nên phải cố hạ mình làm gì.”
Tân Tử cười khổ một tiếng, cuốn vở ôn tập trước mặt cậu ta chỉ viết họ tên và môn học, ngòi bút dừng lại ở danh mục đề bài rất lâu, lại cũng chưa di động nửa phần, chảy ra một vết mực màu đen không lớn không nhỏ.
“Tôi không liên lạc được với cậu ấy, gần đây cậu ấy cũng không có nhà, điện thoại bàn trong nhà không có người nghe, di động cũng tắt máy, cũng không xin phép thầy Lý.”
Chua sót nổi lên trong lòng Tân Tử, nếu sớm biết cô ấy sẽ tức giận như vậy, tuyệt đối cậu ta sẽ không lớn tiếng với cô ấy, nhưng mà cậu ta quá lo lắng cái tính cách kích động của cô ấy, nếu cô ấy biết mình bị Phàn Vũ đánh, nhất định sẽ tức giận, nói không chừng sẽ tìm mấy kẻ đó tính sổ. Nhưng mà cậu ta không muốn cô ấy tiếp tục có liên quan tới cái loại người kia, nếu như có thể tự mình gánh vác, như vậy chỉ cần một mình cậu ta đối mặt là đủ rồi. Những kẻ đó một tuần lễ rồi cũng không xuất hiện, có lẽ đã chán ngấy, hàng ngày cứ đi đánh một người không có chút phản kháng nào cũng không phải là một chuyện thú vị gì,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-hoi-dang-cay-nong-sau-the-nao/1641484/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.