Vừa đến cửa nhà, Tân Tử lập tức mở cửa chính ra, quay lại đưa tay ra muốn đỡ Thiển Thâm, lại bị cô vung tay đẩy mạnh ra: “Tôi tự đi được…”
Còn chưa kịp nói xong, trên đùi cô đã lập tức mềm nhũn ra trực ngã nhào về phía trước. Tân Tử nhanh tay lẹ mắt bước lên trước một bước dài đúng lúc đỡ được cô, sau đó cúi người ôm lấy, Lương Thiển Thâm bị anh ta bế lên rất vững chắc.
“Anh thả tôi xuống dưới.” Thiển Thâm từ từ cảm thấy được trên người mềm nhũn không còn chút sức lực nào, đầu càng lúc càng đau đớn, nhưng tính tình vẫn cứng đầu miệng ương bướng nói.
“Bộ dạng em thế này làm sao có thể lên lầu được?”
Tân Tử không để ý đến Thiển Thâm đang giãy giụa cứ ôm cô khư khư đi đến phòng ngủ, vừa muốn đặt cô lên trên giường, nhưng mà nhìn thấy phần lót trên giường của cô ấy, anh hít mạnh một hơi, nhịn không được trầm giọng chất vấn: “Đã là tháng mấy rồi, tại sao em vẫn còn ngủ chiếu?”
Lương Thiển Thâm đã không còn sức để mở mắt ra, mơ mơ màng màng hừ nhẹ nói: “Vì không ai đổi giúp tôi, tôi cũng không biết nệm ở đâu…”
Nhìn cô ấy mệt mỏi như vậy, Tân Tử vội vàng đem cô ấy ôm trở về phòng của chính mình, sau khi buông cô ấy ra, anh sờ sờ lên trán cô ấy, dường như càng nóng hơn.
Tân Tử đắp kín chăn giúp cô ấy, rồi vội vàng tìm cái hộp thuốc trong nhà lấy thuốc hạ sốt ra.
“Uống thuốc đi.” Tân Tử ôm hờ Thiển Thâm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-hoi-dang-cay-nong-sau-the-nao/1641491/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.