Nghe nói để lo liệu cho mình, cơn giận của Diêu Nhược Trừng dịu đi một chút, giọng điệu vẫn không tốt nói: “Sao con có thể có tiền.” Diêu Khải Cương nói: “Cho nên bố muốn hỏi bạn của con…” Diêu Nhược Trừng do dự nhìn Lê Tiểu, nói thật, cô và Lê Tiểu chỉ là lợi dụng lẫn nhau, Lê Tiểu có mượn tiền giúp cô hay không, Diêu Nhược Trừng không dám nói. Lê Tiểu cười, “Đưa điện thoại cho tôi.” Trong phòng rất yên tĩnh, cô ta nghe thấy lời nói bên kia điện thoại. Diêu Nhược Trừng đưa điện thoại, Lê Tiểu nói với Diêu Khải Cương: “Ông Diêu, mục đích ban đầu của chúng ta là giống nhau, chi bằng thế này, chúng ta hẹn thời gian gặp mặt được không?” Diêu Khải Cương dứt khoát đồng ý. Lê Tiểu cúp điện thoại, tao nhã nhét điện thoại vào túi, định rời đi. Diêu Nhược Trừng nhìn cô ta chằm chằm, nói: “Cô lợi dụng tôi còn chưa đủ, còn muốn lợi dụng bố tôi?” Lê Tiểu bình tĩnh nhìn Diêu Nhược Trừng, nói: “Tôi chưa từng lợi dụng cô, nếu nhất định phải giải thích mối quan hệ giữa chúng ta, tôi thích gọi là ‘hợp tác’, cô Diêu, tôi vẫn là câu nói đó, mục đích của chúng ta là giống nhau, cô không muốn để Từ Nam Tang và Kiều Trúc sống tốt, tôi cũng vậy, chúng ta hợp tác, đạt được mục đích mới là quan trọng nhất.” Diêu Nhược Trừng nhớ tới Lý Lê tuyệt tình, trong lòng tràn đầy chua xót và oán hận, cô đối xử với Lý Lê tốt như vậy, coi như mẹ ruột, vậy mà bà già này từ khi biết nhà cô phá
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-ky-kieu-van-chua-rung-dong/2783227/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.