Kiều Trúc thoa son môi, từ trong gương thấy cô gái lúng túng ngồi trên ghế sofa, cô quay đầu lại mỉm cười nói: “Cô muốn làm gì cứ tự nhiên, không cần để ý đến tôi.” Chương Khả Khê chớp chớp mắt, dè dặt nói: “Cái kia, nhìn thấy cô, chuyện của tôi cũng không còn quan trọng nữa, cái kia, cô Kiều, tôi có thể nói với cô một câu được không?” “Được chứ.” Chương Khả Khê đứng dậy, nói: “Cô thật sự rất xinh đẹp, cũng rất dũng cảm, cô và anh Từ rất xứng đôi, nhất định phải hạnh phúc mãi mãi nhé.” Kiều Trúc nói: “Cảm ơn, cô và anh Kỷ cũng rất xứng đôi.” Ánh mắt cô gái thoáng qua một tia buồn bã, nói: “Anh Kỷ chỉ là sếp của tôi, tôi là tài xế của anh ấy.” Kiều Trúc ngẩn người, ngượng ngùng nói: “Xin lỗi.” Chương Khả Khê lắc đầu, nói: “Không sao đâu, tôi…” Cửa phòng nghỉ đột nhiên bị mở ra, Kỷ Bắc Dương sải bước vào, đứng ở cửa, lạnh nhạt nói: “Chương Khả Khê, cô gọi điện thoại xong chưa? Tôi đói lắm rồi, còn phải đợi cô ăn cơm.” Cô gái vội vàng đi tới, nhỏ giọng nói: “Bảo anh ăn trước rồi mà”, sau đó quay đầu nói với Kiều Trúc: “Cô Kiều, tôi ra ngoài trước đây.” Người đàn ông lạnh nhạt xoay người rời đi, cô gái nói xong cũng đuổi theo. Kiều Trúc ngồi trước bàn trang điểm, không nhịn được cong môi, sếp nhà ai lại vì tài xế muốn đi đâu mà bị ép đi đến đó, lại vì tài xế chưa quay lại mà đói bụng chờ người ta. Sau khi bữa tiệc kết thúc, Kiều Trúc và Từ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-ky-kieu-van-chua-rung-dong/2783238/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.