Ngay giây phút Tạ Dung Trác đáp lại Thẩm Mật, tiếng chuông đồng hồ lúc 13 giờ 14 phút từ tháp đồng hồ vang lên.
Bản nhạc lãng mạn và duy mỹ vang lên.
Trên quảng trường những cặp đôi nam nữ tụ tập, họ c*̀ng chụp ảnh, ôm nhau, hôn môi, trên gương mặt c*̉a các cô gái tràn ngập ánh cười rạng rỡ.
Thẩm Mật đột nhiên rất muốn ôm Tạ Dung Trác một cái.
Ngay khoảnh khắc cô nảy lên suy nghĩ đó, cổ tay bị siết lấy, Tạ Dung Trác kéo cô ôm vào lòng anh.
Chóp mũi chạm vào chiếc áo len mỏng mềm mại của anh, động tác c*̉a Thẩm Mật chậm đi nửa nhịp, ngẩng đầu lên.
Họ đứng dưới tán cây, ánh nắng được lá cây lọc thành những mảnh vàng vỡ vụn trên mặt đất, dưới sự phân chia của ánh sáng và bóng tối khuôn mặt c*̉a Tạ Dung Trác trở nên tinh xảo và lập thể hơn, lông mày và ánh mắt càng thêm nặng tình.
Thẩm Mật được cánh tay rắn chắc của anh ôm lấy, anh cúi người xuống để phù hợp với chiều cao của cô, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô: “Thẩm Mật, anh biết em đang nghĩ gì.”
Hai người đều thông minh sắc xảo, không cần phải trao đổi quá nhiều, chỉ một ánh nhìn c*̃ng đủ để hiểu được ý đối phương.
“Có thể.” Tạ Dung Trác nói: “Nhưng em cần phải cho anh một câu trả lời chắc chắn.”
Quả thật anh đã đoán được suy nghĩ c*̉a cô.
Thẩm Mật nâng tay, nhẹ nhàng vòng qua eo Tạ Dung Trác: “Anh nói đi.”
Tạ Dung Trác: “Từ hôm nay trở đi, em không được chấp nhận sự
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-ky-nho-ngot-ngao-tu-liem/2990982/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.