Trong màn đêm, hai người nhau, trong đôi mắt phượng đen nhánh của Tiêu Cửu Uyên tràn đầy sự đau lòng, hắn ôm lấy Vân Thiên Vũ, ôm rất chặt.
“Lúc trước ta thấy nàng đau đớn như vậy, trái tim cũng muốn tan nát ra, nhưng ta không có cách nào làm bất cứ chuyện gì, khi đó ta hận mình vô dụng.”
“Vũ Nhi, xin lỗi, là ta hại nàng khổ sở như vậy.”
Vân Thiên Vũ vùi trong lòng Tiêu Cửu Uyên, lắc đầu:
“Thật ra ta cũng có trách nhiệm, nhưng chủ yếu là chàng mất trí nhờ một lần, ta lại lo lắng chàng mất trí nhớ cho nên mới khó chịu, đau lòng.”
“Về sau chúng ta không xa rời nhau, chúng ta cùng nhau xây dựng thế lực của chúng ta, thế lực lớn mạnh mẽ, sau đó thảo phạt người Thanh Long thế gia, đợi loại bỏ người Thanh Long thế gia, chúng ta có thể ở bên nhau.”
“Bằng không chúng ta vịnh viễn đừng mong ở bên nhau.”
Tiêu Cửu Uyên ôm chặt lấy Vân Thiên Vũ: “Được, nghe theo nàng, về sau chúng ta không rời xa nhau.”
Hắn ôm nàng, nhớ đến nàng chịu đau khổ trước đây, khi hắn thấy nàng sắc mặt trắng bệch, trái tim cứng rắn giống như bị người ta lôi kéo, máu dầm dề đau đớn.
Bây giờ Tiêu Cửu Uyên nhớ lại, đều có thể cảm nhận cơn đau rõ ràng trong lòng mình.
Hắn không muốn trải qua nữa, cho nên từ nay về sau bọn họ sẽ không rời xa.
Tiêu Cửu Uyên cúi người hôn lên môi Vân Thiên Vũ.
Môi nàng mang theo mùi hương thoang thoảng, mềm mại không xương, hắn nhẹ nhàng hôn lên, từ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-phi-thien-ha-than-y-dai-tieu-thu/993938/chuong-1194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.