Hắn tức giận ra hiệu cho Ngân Nguyệt Long Giao, ý bảo nó lập tức thả Vân Thiên Vũ, bọn họ sẽ lập tức rút khỏi đầm sâu, nếu như nó làm Vân Thiên Vũ bị thương, bọn họ sẽ liều chết với nó, cũng sẽ giết nó.
Tiêu Cửu Uyên ra hiệu như vậy cũng không khiến tình cảnh của Vân Thiên Vũ tốt hơn, trái lại Ngân Nguyệt Long Giao lại cho rằng Tiêu Cửu Uyên đang gây hấn với nó.
Cho nên cơn tức của nó càng lớn hơn, nó lại dùng sức co rút người, dùng sức siết chặt thân thể lại. Nếu như nó lại siết chặt nữa, Vân Thiên Vũ sẽ bị nó cuộn thành thịt vụn.
Bên trong Phượng Linh giới củaVân Thiên Vũ, ba linh thú nhanh chóng kêu lên: "Chủ tử, thả chúng ta ra, chúng ta giúp người một tay."
Vân Thiên Vũ đang muốn ra lệnh cho Ngạo Minh đánh lén vào mắt của Ngân Nguyệt Long Giao.
Đúng lúc này, đầu của Ngân Nguyệt Long Giao đột nhiên nhấc lên giữa không trung, cái đầu lớn của nó từ trên cao nhìn xuống Vân Thiên Vũ, tựa như đang nhìn một con người nhỏ bé, vô cùng khinh thường.
Chẳng qua khi nó đối diện với Vân Thiên Vũ, ánh mắt Vân Thiên Vũ lạnh như băng, khiến tim Ngân Nguyệt Long Giao trong nháy mắt đập mạnh, thậm chí thân thể của nó cũng theo bản năng mềm nhũn đi.
Nhìn thấy ánh mắt của Vân Thiên Vũ, nó dường như nghĩ tới điều gì đó, ánh mắt nó lập tức dịu lại.
Vân Thiên Vũ vừa thấy tình huống này thì không khỏi thở phào nhẹ nhõm, sau đó nàng nhanh chóng đưa tay, linh lực
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-phi-thien-ha-than-y-dai-tieu-thu/993958/chuong-1174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.