Lạc Li suy nghĩ rồi đồng ý, bởi vì đối với chuyện trước đó Vân Thiên Vũ đánh bọn họ ra khỏi bậc thang, gã cũng rất tức giận, hơn nữa còn chuyện Tiêu Cửu Uyên kiêu căng không để gã vào mắt, trong lòng gã cũng cảm thấy buồn bực, cho nên mọi người không nhúc nhích.
Lúc này, bốn phía không ít người đã lắc mình đánh về phía đám người Tiêu Cửu Uyên, Phượng Vô Nhai và Vân Thiên Vũ.
Vân Thiên Vũ xoay mình lấy ra chuông Huyền Âm, nàng khống chế phạm vi phát tác của chuông Huyền Âm, cho nên Tiêu Cửu Uyên và Phượng Vô Nhai không bị ảnh hưởng, nhưng bên ngoài có rất nhiều người bị ảnh hưởng.
Mọi người đều đau đầu, nhưng người có tu vi linh lực cao, tuy rằng đau đầu nhưng vẫn có thể chịu được. Bọn họ kiềm nén sự đau đầu, vẫn đánh về phía Tiêu Cửu Uyên và Vân Thiên Vũ.
Lúc này hai người Tiêu Cửu Uyên và Phượng Vô Nhai cử động, một người đối phó với một người khác.
Tiêu Cửu Uyên nhanh chóng kết ấn: "Phong vũ lôi điện trận, đi."
Trời đất đột nhiên biến sắc, gió thổi, sấm sét, điện giật, một trận mưa rất lớn từ phía trên đổ xuống ào ào không ngừng, sau đó ở bên trong màn mưa, ầm một tiếng nổ tung.
Có người mắt thấy không ổn, nhanh chóng lùi về phía sau, lập tức rút lui đi ra ngoài, có vài người hành động chậm thì bị đánh bị thương, kêu lên thảm thiết.
Lúc này Vân Thiên Vũ nhanh chóng ra lệnh cho mấy con linh thú: "Tấn công, giết bọn chúng đi."
Năm con linh thú lắc mình
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-phi-thien-ha-than-y-dai-tieu-thu/994040/chuong-1111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.