Người có cấp bậc linh vương đã chạy thoát, còn lại người của Yêu Minh đều bị đánh đến trọng thương.
Cuối cùng mọi người sợ hãi giãy giụa, liên tục quỳ xuống cầu xin tha thứ: "Tha mạng a, tha mạng a, chúng ta không dám, sau này không dám nữa."
Tiêu Cửu Uyên nhìn liếc mắt những người này, cuối cùng cũng không có ý muốn đuổi tận giết tuyệt nữa. Những người này chẳng qua nghe lệnh Hắc Yêu hành động thôi, cho nên vẫn là tha bọn họ một con đường sống đi.
"Cút."
Tiêu Cửu Uyên gầm lên, tất cả người của Yêu Minh đều giãy giụa đứng dậy bỏ chạy.
Đợi sau khi tất cả bọn họ đều đi rồi, ba người Tiêu Cửu Uyên và Vân Thiên Vũ còn có Phượng Vô Nhai thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng đuổi những tên này đi hết rồi.
Chỉ là bọn họ còn chưa nhẹ nhõm được bao lâu, Đại Lực Kim Cương Hùng ở phía sau ngửi được mùi của tiểu Ma Hùng trên người của bọn họ, cho nên nổi giận, gầm thét đuổi theo.
Ba người Phượng Vô Nhai và Tiêu Cửu Uyên còn có Vân Thiên Vũ nhanh chóng bỏ chạy như điên, cuối cùng Đại Lực Kim Cương Ma Hùng đuổi theo lát nữa liền cảm thấy mệt mỏi, rốt cục không đuổi theo nữa.
Ba người Tiêu Cửu Uyên và Vân Thiên Vũ còn có Phượng Vô Nhai cuối cùng có thể thở rồi.
Ba người nhanh chóng tìm một chỗ bằng phẳng ngồi xuống nghỉ ngơi, ngũ linh thú đã tự đi tìm chỗ để vui chơi đùa giỡn rồi.
Ở đây ba người nghỉ ngơi một lát, sau đó bắt đầu nói chuyện.
"Tiêu Cửu Uyên,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-phi-thien-ha-than-y-dai-tieu-thu/994113/chuong-1064.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.