Một chưởng bắn ra, hai người đều bị thương nặng, sau đó rừng Hắc Phong tự động đẩy họ ra ngoài.
Hai người bị bay về phía sau, không cam tâm kêu lên: “Ta không muốn, ta không muốn rời khỏi rừng Hắc Phong.”
Đáng tiếc họ có hối hận cũng đã muộn, đã bị rừng Hắc Phong đẩy ra ngoài. Sắc mặt của đám người Bùi San vô cùng khó coi, không ngờ Bùi Phong lại phản bội họ. Quả nhiên những thứ do chi dưới nuôi nấng, đến nhân nghĩa tối thiểu đều không có.
Lâm Thanh Dương bên cạnh Vân Thiên Vũ nhanh chóng đối diện với vài tên đệ tử, trầm giọng quát: “Các người còn không đi sao, chẳng lẽ muốn đợi bị đẩy khỏi rừng Hắc Phong sao?”
Lời nói của Lâm Thanh Dương khiến họ sợ hãi, hơn nữa Triệu Nguyệt Nhi đã bị đệ tử Thiên Kinh bỏ quên, họ cần gì phải tìm đến khổ đau.
Vù một tiếng, mấy người đó biến mất.
Dưới màn đêm yên tĩnh, Lâm Thanh Dương bước tới bên cạnh Vân Thiên Vũ.
Y từ từ nói: “Sau này chúng ta đừng đi riêng lẻ nữa, đi cùng nhau vẫn hơn.”
Y nói xong ngẩng đầu nhìn người bên cạnh, lần này Bạch Hạc thành cử đi tổng cộng ba mươi người, nhưng mới tới cửa thứ hai đã chỉ còn lại mười người.
Sắc mặt Lâm Thanh Phong vô cùng khó coi, y nhìn người bên cạnh lạnh lùng nói:
“Bây giờ Bạch Hạc thành chỉ còn lại mười người, tiếp theo sau đây mọi người nhất định phải đoàn kết một lòng, cùng nhau chiến đấu tới cùng.”
Hiện tại quân số Bùi gia là nhiều nhất, có bốn người, Lâm gia có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-phi-thien-ha-than-y-dai-tieu-thu/994187/chuong-1012.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.