Tiêu Cửu Uyên không ngủ, hắn mở to đôi mắt khát máu, âm trầm nhìn lên không trung.
Thái hoàng thái hậu, chỉ mong người đừng thật sự tới An Thân Vương phủ, bởi vì cho dù người đến, lần này cũng sẽ không có người để ý tới.
Trong cung.
Trong cung của thái thượng hoàng, thái hoàng thái hậu nghe thái giám bẩm báo, tức giận ném vỡ hết đồ đạc.
"Đáng chết, nàng ta cố ý, nhất định là cố ý, người đâu, bắt nàng ta tới đây, lập tức bắt nàng ta tới đây."
Bà ta nói xong, giống như nghĩ đến gì đó, nhanh chóng ngẩng đầu nhìn về phía tân đế Tiêu Thiên Dịch, thét chói tai: "Hoàng đế, lập tức hạ chỉ sai người bắt Linh Nghi quận chúa vào trong cung."
Tiêu Thiên Dịch nhìn thái hoàng thái hậu, thái hoàng thái hậu bây giờ hoàn toàn không giống bình thường từ thiện ôn hòa, mà lộ ra dáng vẻ chanh chua, hóa ra ngày xưa là bà ta giả vờ.
Tiêu Thiên Dịch khinh thường nghĩ, một mặt lại nghiêm túc nói.
"Hồi thái hoàng thái hậu, Linh Nghi quận chúa chỉ bị bệnh, cũng không phạm phải chuyện gì, nếu trẫm hạ chỉ bắt nàng, tất nhiên sẽ khiến dân chúng chỉ trích, hơn nữa dù có bắt nàng đến, nàng không bằng lòng chữa trị cho phụ hoàng, như vậy cũng không tốt, trước mắt cần nhất là nàng cam tâm tình nguyện tiến cung chữa trị cho phụ hoàng."
Tiêu Thiên Dịch nói xong liền quay đầu nhìn về phía hoàng đế trên giường, lúc này trên người hoàng đế nhiều chỗ vết thương thối rữa, đau đớn không chịu nổi, người nhanh chóng gầy đi, lúc này
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-phi-thien-ha-than-y-dai-tieu-thu/994337/chuong-910.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.