Trong tẩm cung, thái hậu nhìn thấy Tiêu Cửu Uyên bước vào liền cười nói: “Uyên nhi, sao con lại tiến cung thế?”
“Con tìm hoàng huynh có chuyện, nếu mẫu hậu đã ở đây thì cùng nghe luôn.” Toàn thân Tiêu Cửu Uyên tỏa ra hơi thở lạnh lùng, đôi mắt tràn đầy lạnh lẽo, hắn như vậy khiến trong lòng thái hậu lo lắng.
Bà ta nhanh chóng nhìn hoàng đế đang nằm trên giường, chẳng lẽ hoàng đế đã làm gì Tiêu Cửu Uyên?
Tiêu Cửu Uyên bước đến bên giường hoàng đế, từ trên cao nhìn xuống hoàng đế: “Hoàng huynh, hóa ra lúc người lúc trước hạ độc muốn giết chết ta không phải người khác mà chính là hoàng huynh, huynh dùng nhi tử của Tô cô cô để uy hiếp Tô cô cô, âm thầm hạ độc ta, sau đó ta cho rằng người hạ độc ta là thái tử, thật ra thái tử chỉ giết vị hôn thê của ta và ám sát ta thôi, người hạ độc ta không phải là thái tử mà là huynh.”
Trong nháy mắt tẩm cung vô cùng tĩnh lặng, thái hậu mặt tái mét, bà ta thất thanh kêu lên: “Hoàng thượng, chuyện này là thật hay giả vậy? Tại sao ngươi lại làm như vậy?”
Sắc mặt hoàng đế vô cùng u ám, lão ta kiên quyết không thừa nhận mình đã làm chuyện này: “Trẫm không làm chuyện đó, đệ có bằng chứng gì chứng minh ta đã sai Tô cô cô hạ độc đệ, nói không chừng đệ đang trúng phải gian kế của người khác, xúi giục chia rẽ làm hại hai huynh đệ chúng ta.”
Tiêu Cửu Uyên nghe thấy hoàng đế nói hai huynh đệ chúng ta, chỉ cảm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-phi-thien-ha-than-y-dai-tieu-thu/994366/chuong-891.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.