Tuy rằng tâm trí rối nùi nhưng hai chân ta dường như tự có ý thức mà đi, khi dừng lại ngẩng đầu nhìn lên đã là trước cửa thư phòng.
Chân tay khẽ run run, đẩy cửa phòng ra, không ngờ trong phòng vắng lặng, không có một bóng người.
Thở hắt ra, tâm trí tĩnh lại ta liền gọi một nha hoàn gần đó: "Vương gia đâu?"
Nha hoàn vội vàng quỳ thi lễ đáp: "Vương gia có lẽ đang ở hậu viên."
Ta vội vàng rời thư phòng hướng hậu viên đi tới.
Trong vườn hoa có một gốc ngô đồng tán rợp trời, lá cây đã ngả vàng gần hết, gió thu thổi lả tả từng phiến lá phiêu linh, cô quạnh rơi.
Ngôn Thù ngồi trên ghế đá dưới gốc cây, xoay lưng về phía ta, hồng diệp như mưa làm nổi bật thân ảnh bạch y gầy gò.
Khóe mắt ta nóng lên, trước kia chưa tùng bao giờ nghĩ đến hắn lại có thể gầy yếu đến vậy, đến nỗi tại khuỷu tay áo còn lộ rõ khớp xương.
Ta dừng lại, xa xa đứng nhìn, chân nặng trĩu không dám bước tiếp.
Dường như nghe thấy tiếng bước chân, hắn tuy không quay đầu lại nhưng thở dài thật dài, nói: "Những lá cây này cuối cùng cũng sẽ rụng hết."
Ta chẳng biết nói tiếp thế nào.
Hắn trầm mặc một lát, lại nói: "Ta từng nghĩ rằng khi lá cây rụng hết sẽ đến nói với nàng một việc. Nhưng mà, ta rồi lại đổi ý, sẽ vĩnh viễn không bao giờ, kể cả nhắc qua với nàng, chuyện đó, cả đời này ta sẽ không thể nói với nàng. Đến khi nàng hôn mê, rồi đại phu nói nàng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thuong-thuong-ky/378539/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.