Sau Tết Dương lịch, bước sang tháng Giêng, thời gian chuẩn bị cho kỳ thi tuyển sinh riêng của các trường càng thêm căng thẳng. Các tiết văn hóa ở trường nghệ thuật đều tạm dừng, mỗi ngày từ sáng đến tối chỉ lặp đi lặp lại ba môn nhỏ, các tiết chuyên ngành và tự học.
Hôm đó, Lê Lý đến văn phòng tìm cô giáo Lý Du để hẹn giờ, tình cờ nghe thấy cô giáo dạy tỳ bà và cô giáo dạy dương cầm (dương cầm gõ –扬琴 - Đàn dương cầm Trung Quốc) trò chuyện.
Cô giáo dương cầm hỏi:
— Yến Vũ đăng ký trường nào vậy?
Cô giáo tỳ bà thở dài:
— Đế Âm. Với trình độ của em ấy, cả đời này tôi cũng không theo kịp. Buổi biểu diễn giao thừa, cô có xem chưa?
— Xem trực tiếp rồi. Kỹ thuật, cảm xúc, khả năng biểu đạt đều xuất sắc. Sau này đứa trẻ này chắc chắn sẽ ở tầm cỡ đại sư.
— Thiên tài thật... Người so với người đúng là chẳng thể so.
Nghe vậy, cô Lý Du quay sang hỏi Lê Lý:
— Em lại đăng ký Đế Nghệ à?
— Dù sao cũng chuẩn bị thử sức Lan Nghệ rồi, chi bằng cố thêm một chút. Gắng sức, chịu khó chịu khổ một thời gian.
— Vậy là bốn trường rồi.
— Giảm một trường, Hà Đại và Dự Đại gần như tương đương, chỉ giữ Hà Đại thôi.
Lão Bì không biết vào từ lúc nào, không tán đồng:
— Ngành nhạc nhẹ của Học viện Nghệ thuật Đế Châu mạnh hơn Lan Nghệ nhiều. Muốn vào được Lan Nghệ em đã phải bỏ ra rất nhiều công sức, huống hồ là Đế Nghệ?
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thuy-tinh-cuu-nguyet-hi/2883050/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.