Trên trời một mảnh trăng lưỡi liềm, ánh sao lưa thưa.
Bến tàu Lăng Thủy chìm trong đêm xuân se lạnh, lác đác vài ngọn đèn đường đứng cạnh bờ sông, ánh sáng mờ nhòe trong sương. Đêm dài mông lung, tĩnh lặng.
Những con thuyền lớn nhỏ neo đậu lác đác.
Con thuyền của Hứa Mẫn Mẫn đậu ở rìa ngoài cùng, đã được sơn sửa lại, nhưng bộ khung và hình dáng không hề thay đổi, nhìn có vẻ nhỏ hơn trong ký ức.
"Nhìn gì thế?"
Khương Tích nói: "Em nhớ con thuyền đó lớn lắm."
"Em lớn lên rồi, nó đương nhiên sẽ nhỏ lại."
"Nó vẫn chưa bị loại bỏ sao?"
"Sắp rồi. Chắc trụ được thêm một hai năm nữa."
Hứa Thành bước lên thuyền, quay đầu lại nhìn cô. Khương Tích đi theo, cúi đầu nhìn xuống dưới thuyền, nước sông trong đêm vàng đục, xám xịt, dập dềnh cuộn sóng.
Đi qua tấm sàn sắt kêu lụp bụp, vòng qua khu kho chứa hàng, men theo bên hông ra phía sau, Hứa Thành lấy chìa khóa mở cửa cabin, vỗ vào bức tường để bật đèn.
Ánh đèn sợi đốt vẫn vàng như cũ, lan tỏa khắp nơi, ánh sáng dịu nhẹ tràn ngập căn phòng. Khoảnh khắc Khương Tích bước vào cabin, mùi hương quen thuộc hỗn hợp của dầu máy, rỉ sét, bột giặt, hương muỗi, nước hoa, và sự ẩm mốc, cũ kỹ của gỗ ập đến, mang theo tất cả những ký ức tràn vào tâm trí cô.
Mùi hương quen thuộc ngay lập tức kéo cô về mười năm trước. Khi đó, ban ngày nắng chói chang, ban đêm mưa như trút nước, căn nhà thuyền nhỏ ấm cúng và bình yên.
Cô mơ hồ cảm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thuyen-cua-tay-giang-cuu-nguyet-hi/3003097/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.