Quá nửa giờ Dần (3 giờ đến 5 giờ sáng),một ngày mới sắp bắt đầu, giờ phút này đúng là lúc yên tĩnh nhất trong cuộc sống. Người phàm còn đang ngủ say, còn chưa tới gà gáy hừng đông, chim thú đã tạm nghỉ. Trên bầu trời tối đen gió mây cuồn cuộn, một ánh sáng trắng kỳ lạ bỗng cắt qua bầu trời đêm, thật sự là tuyệt đẹp vô song, đáng tiếc không ai nhìn thấy.
Chưởng quầy Ly và Bạch Nham về nhà, Đỗ Tuyền lập tức nhận thấy được hai người trở về, từ trên giường đứng lên khoác thêm áo khoác chạy ra khỏi phòng.
“Chưởng quầy, lão đạo, hai người về rồi.” Đỗ Tuyền hô.
Chưởng quầy Ly nhìn Đỗ Tuyền hừng hực chạy đến, ngạc nhiên hỏi:“Chúng ta đi chưa lâu, huống hồ không phải hai ngày trước Bạch Nham vừa trở về sao? Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì à?”
Đỗ Tuyền gật đầu, nói:“Là Thành Đàm kia.”
“Thành Đàm?” Chưởng quầy Ly đem ánh mắt nghi hoặc chuyển sang Bạch Nham,“Thành Đàm là ai?”
Bạch Nham cười, nói:“ Giám chính đại nhân Tư thiên giám, đệ tử của đạo trưởng Minh Dục, Huyền Tôn giáo núi Vân Đài.”
Chưởng quầy Ly nhướng mày, lại hỏi:“Có gì phiền toái? Chỉ là một người phàm mà thôi, cho dù đạo trưởng Minh Dục đích thân đến, cũng không cần hoảng như vậy? Chẳng lẽ toàn bộ Huyền Tôn giáo đều chuyển vào thành này à?”
“Không phải,” Đỗ Tuyền lắc đầu giải thích,“Ngày ấy Thành Đàm để lại thiệp mời, là lão đạo đến chỗ hẹn, hôm sau không phải Thành Đàm đến cửa hàng làm phiền, mà là hai đệ tử Huyền Tôn giáo vào thành, đưa tặng đạo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tiem-quan-tai-pho-tay/1781887/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.