Bóng đêm đen kịt.Trăng sáng bị mây đen che khuất.Không biết bao lâu sau, chợt có ánh sáng truyền đến.Mây đen che khuất trăng sáng đã tan đi.Ánh trăng ôn hòa chiếu xuống trong viện.Không biết tại sao, Tô Đình đột nhiên cảm giác thấy ánh trăng giờ khắc này có chút chói mắt, hắn muốn giơ tay che mắt, đột nhiên cảm thấy cánh tay cực kỳ nặng, giống như rót chì vào vậy."Xảy ra chuyện gì thế?"Ánh mắt Tô Đình mờ mịt.Khi nãy không phải có lực vô cùng lớn, có thể chuyển núi lấp biển sao?Tại sao lại biến thành ma bệnh mềm yếu vô lực rồi?Hắn nhìn chung quanh một chút, chỉ cảm thấy choáng váng, cực kỳ khó chịu, nhưng dư quang ở khóe mắt cuối cùng cũng coi như nhìn rõ, vào giờ phút này, thân thể hắn vẫn là máu thịt.Tất cả những chuyện lúc trước là một giấc mộng?Hắn càng mờ mịt..
..Trong viện.Tùng lão chậm rãi đứng dậy, chống cái chổi, đi đến cái trước đống đá vỡ nát kia.Người khổng lồ lực sĩ khi nãy, sau khi đánh giết cự mãng kia đa lập tức hóa thành một bãi đá vụn.Mà trong đống đá vụn bụi bặm kia, có một viên minh châu trắng nõn, ánh sáng như nguyệt, tản ra ánh sáng dìu dịu.Tùng lão lẳng lặng nhìn chốc lát, đột nhiên hít một hơi, cố gắng khom lưng nhặt lấy viên minh châu kia, đi tới trước mặtt Tô Đình."Tiểu tử.""Tùng lão.
.
.""Lúc trước ngươi thể ngộ, cũng coi như không kém?" Tùng lão hít một hơi, ngữ khí phức tạp."Thể ngộ?"Tô Đình đầu tiên là kinh ngạc, sau đó lập tức hiểu ra, Tùng lão đang nói tới chính là cảm ngộ của hắn lúc trước
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tien-dinh-phong-dao-truyen/583590/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.