Lúc này Dư Tắc Thành tươi cười thật sự cười ha ha, sau đó cười thật lớn, rung động toàn trường. Đột ngột hắn chạy một vòng quanh sân, vừa chạy vừa cười lớn., trong lòng thật sự cao hứng vô cùng.
Lập tức tất cả mọi người có mặt tại trường tỏ ra vô cùng kinh ngạc, nhìn biểu hiện như nổi điên của Dư Tắc Thành, ai nấy đều sững sờ.
Dư Tắc Thành chạy đủ một vòng, trở lại chỗ cũ, sau đó ra vẻ đạo mạo nhìn đám đệ tử bốn đại kiếm phái kia, nói:
- Ta vừa bất ngờ ngộ ra một chiêu kiếm pháp, cho nên cao hứng trong lòng, xin mọi người đừng cười.
Mọi người nghe giải thích như vậy, ai nấy bừng tỉnh ngộ. Cảm giác này ai cũng đã từng trải qua, cho nên hiểu rõ.
Lúc này mới có người lên tiếng nói:
- Vốn là kẻ điên, cần gì giả vờ như vậy. Đúng là kẻ tiểu nhân vô sỉ, hừ...
Dư Tắc Thành nhìn lại thấy người vừa nói là Tiêu Dạ, y đang trợn trừng mắt nhìn Dư Tắc Thành.
Dư Tắc Thành bèn nói:
- Tiêu Dạ đạo hữu, ta không có đắc tội với ngươi, vì sao làm nhục ta như vậy, xin ngươi giải thích rõ ràng. Nếu ngươi không giải thích được, vậy chớ trách ta...
Tiêu Dạ lớn tiếng thóa mạ:
- Tiểu nhân, đê tiện, vô sỉ. Bỉ ổi...
Y còn đang thóa mạ, uy áp Kim Đan của Dư Tắc Thành đã phóng xuất ra, lập tức lời Tiêu Dạ bị ngăn không cho ra khỏi miệng. Rốt cục y không thể thốt nên lời, chỉ chúng ta nhìn Dư Tắc Thành chăm chú, không thể cử động,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tien-ngao/2219049/chuong-502.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.