Thình lình Dư Tắc Thành mở bừng Chưởng Sinh tiên nhãn và Tạo Hóa tiên nhãn của mình. Hai tiên nhãn này phát ra hào quang vô tận, tụ tập vào đôi mắt Tô Uyển Ngôn. Tạo Hóa tiên nhãn đoạt quyền tạo hóa, thay trời đổi đất, Chưởng Sinh tiên nhãn ban cho tính mạng. Dưới hai đạo hào quang này, vạn vật biến hóa, chuyện ngay cả Chân Nhất Thần Quân Lạc Tĩnh Sơ không làm được, hiện tại Dư Tắc Thành đã làm được.
Khí Linh Tô Uyển Ngôn hóa sinh từ Niết Bàn Kinh, nhờ tác dụng hai tiên nhãn của Dư Tắc Thành lập tức sinh ra đôi mắt, đã có thể quan sát thế giới này.
Dư Tắc Thành nhắm hai tiên nhãn lại, nhìn Tô Uyển Ngôn:
- Được rồi, muội thử đi, hãy mở mắt ra quan sát thế giới này.
Tô Uyển Ngôn chậm rãi mở mắt, lúc này mắt nàng phát ra tinh quang ngời sáng, nhìn trời nhìn đất, nhìn hoa cỏ xung quanh, nhìn Dư Tắc Thành, sau đó mới nói:
- Muội đã thấy, muội đã thấy rồi, đây là trời, đây là đất, đây là hoa, kia là mặt trời, đây là Dư Đại ca. Muội đã thấy được rồi...
Dư Tắc Thành mỉm cười ngồi xuống, vuốt hai chân của Tô Uyển Ngôn, đôi chân nàng trắng nõn nà nhưng lại mềm nhũn vô lực. Dư Tắc Thành lại mở Chưởng Sinh tiên nhãn và Tạo Hóa tiên nhãn của mình, thay trời đổi đất, ban cho tính mạng
Lập tức hai chân Tô Uyển Ngôn dưới pháp lực của Dư Tắc Thành dần dần sinh ra biến hóa bên trong, lực lượng vô tận tụ tập, sau đó hắn nói:
- Được rồi, muội
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tien-ngao/2219353/chuong-672.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.