Không biết đã trôi qua bao lâu, Nhung Âm chậm rãi mở mắt lại phát hiện bản thân đang đứng giữa một không gian thuần trắng vô tận.
Y cúi đầu nhìn cơ thể mình đã khôi phục thành dáng vẻ nhân loại trước khi xuyên thư.
Chỉ mất một khoảnh khắc để hiểu ra tình huống, y lập tức cất tiếng:
“Thiên Đạo, là người sao?”
“Là ta.”
Giọng nói quen thuộc, trầm lắng và già nua vang lên.
Nó như đến từ bốn phương tám hướng, nhưng cũng như chỉ văng vẳng trong đầu y.
Xác nhận được đối phương là Thiên Đạo, Nhung Âm vội vàng hỏi:
“Chẳng phải vẫn chưa đến một năm sao? Tại sao ta đột nhiên lại chết?”
“Đúng là chưa hết thời gian nên thực ra ngươi vẫn chưa chết, chỉ là đang hôn mê mà thôi.”
“Ta gọi ngươi đến đây trước vì có chuyện cần nói.”
Chỉ là hôn mê thôi sao?
Nghe vậy, Nhung Âm thoáng nhẹ nhõm. Y điều chỉnh lại suy nghĩ, lễ phép đáp:
“Ngài cứ nói.”
Thiên Đạo chậm rãi cất lời:
“Ta đưa ngươi đến thế giới này, vốn chỉ mong ngươi an ổn sống trọn một năm. Nhưng ngươi đã tự tạo ra cơ duyên của chính mình. Ngươi vô tình viết lại kết cục của quyển sách này và chính điều đó đã thay đổi vận mệnh của ngươi.”
Nhung Âm ngẩn ra.
“Ta… vận mệnh của ta?”
“Đúng vậy.”
Giọng nói Thiên Đạo vẫn bình thản như cũ:
“Nhờ nhân duyên với Hoàng đế Tông Chính Tiêu, ngươi đã giúp quốc gia này tránh khỏi chiến loạn trong tương lai. Ngươi truyền bá tri thức, cải thiện cuộc sống của bách tính. Bất kể đây có phải là ý định ban
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-giao-nhan-bi-bao-quan-nghe-thay-tieng-long/1958743/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.