Đám đông ồn ào trong chốc lát, bỗng có một giọng nói vang lên: “Ta muốn thách đấu với ngươi!”
Vị đệ tử đó tràn đầy phấn khích.
Nghé con mới sinh không biết sợ cọp.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía hắn ta. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, hắn ta đã đạp kiếm lao thẳng về phía yêu thú hình người đứng trên đỉnh đồi. Nhưng, yêu thú hình người vẫn không nhúc nhích. Mãi đến khi hắn ta đến gần, đối phương mới khẽ cúi mắt liếc nhìn hắn ta một cái.
Đôi đồng tử đỏ lạnh băng chợt lóe sáng, trong đó hai luồng linh lưu vụt qua rồi biến mất. Nhưng điều đáng sợ hơn chính là ánh sáng bùng lên từ cơ thể tên đệ tử kia!
"Ầm ầm ầm!!!"
Lần đầu tiên, tất cả mới thấy rõ giới hạn bảo hộ của ngọc phù. Sóng xung kích từ đòn đánh vẫn chưa tan biến nhưng màng bảo vệ của ngọc phù đã bắt đầu rạn nứt từng chút một. Tất cả cảnh tượng chỉ dừng lại khi bóng dáng của hắn ta hoàn toàn biến mất.
Nhiều đệ tử lập tức lùi về sau vài bước.
Một số lặng lẽ rời đi.
Yêu thú này đã rất nhẫn nhịn rồi, nó không đại khai sát giới coi như đã nể mặt nhân loại.
Những người đứng yên tại chỗ, phần lớn đều có chút do dự.
Những năm trước đã từng có yêu thú nào khủng bố đến mức này sao?
Cùng một suy nghĩ dâng lên trong đầu tất cả mọi người.
Yêu thú tứ phẩm, nếu tập hợp đội hình tinh nhuệ thì vẫn có thể đánh một trận. Nhưng yêu thú ngũ phẩm, hơn nữa còn là di
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-su-muoi-co-chut-buong-xuoi-nhung-khong-nhieu-lam/2754801/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.