Cự ưng đáp xuống, đứng bên cạnh Tô Chước.
Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, Tô Chước thản nhiên quét mắt nhìn bọn họ một lượt, ánh mắt khó đoán.
Trận chiến sắp nổ ra.
Các đệ tử dàn trận sẵn sàng.
Không khí đang trì trệ bỗng có một d.a.o động cực kỳ nhỏ.
Đồng thời, Tô Chước nhảy lên lưng chim ưng, trong nháy mắt, cự ưng lao vút lên không trung.
Trên bãi đất trống, kiếm trận bất ngờ xuất hiện nhưng đánh hụt.
Một người hét lên: "Hướng nam, đuổi theo!"
Dù hôm nay Tô Chước không xuất hiện thì ngày mai bọn họ cũng sẽ vây bắt nàng.
Thậm chí không cần loại bỏ nàng, chỉ cần bọn họ phái đủ người bám theo quấy rối lúc nàng săn yêu thú thì có thể kéo chậm tiến độ của nàng.
Dù nàng có thể một chọi mười nhưng nếu là một trăm người thì sao? Nếu nhiều hơn một trăm người thì sao?
Tâm sức con người có hạn, không ai có thể vừa đề phòng minh thương ám tiễn vừa đối phó với yêu thú tứ phẩm như bình thường.
Mây mỏng che trăng, ánh sao ảm đạm.
Từng vệt kiếm ảnh xé ngang bầu trời đêm.
Xoẹt!
Vút vút!
Linh quyết và kiếm quyết xuất quỷ nhập thần.
Thấy Tô Chước chỉ chạy mà không đánh trả, các đệ tử khác càng thêm kiên định với ý định truy sát.
Một lúc lâu sau, cự ưng bỗng lao vào một thung lũng.
Nó đ.â.m thẳng vào trong một hang đá bị rừng rậm che khuất.
"Cút!"
Một tiếng quát tựa như tiếng thú gầm vang lên.
Các đệ tử nội môn: "Mẹ kiếp!"
Mọi người đồng loạt dừng bước.
"Còn có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-su-muoi-co-chut-buong-xuoi-nhung-khong-nhieu-lam/2770294/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.