Vạn Tất nhìn biểu cảm chua xót của Diêu Hỉ mà rơi vào trầm mặc.
Muốn nàng không muốn sống? Đối với Diêu Hỉ mà nói, hai chuyện này có xung đột gì sao?
Nàng lý giải thế giới của Diêu Hỉ, đó là thế giới khác hoàn toàn với thế giới trong hoàng cung. Ở nơi này, Hoàng Thượng và nàng là dao thớt, các cung nữ thái giám ở trong đó lúc nào cũng cảm thấy bất an vì mình là thịt cá.
Trong số đó, đương nhiên có cả Diêu Hỉ.
"Ngươi có biết vì sao ai gia lại tức giận không?" Vạn Tất muốn giải hòa. Tiếp tục náo loạn nữa thì Diêu Hỉ khó chịu, nàng cũng chẳng dễ chịu là bao.
"Biết." Sắc mặt của Diêu Hỉ hòa hoãn hơn rất nhiều: "Bởi vì Đào cô nương. Nương nương ăn dấm của Đào cô nương, cảm thấy ta để ý đến nàng ấy, lúc xem diễn kịch, tâm tư của ta cũng đặt trên người nàng ấy mà lạnh nhạt nương nương. Hơn nữa thường ngày lúc nào ta cũng da mặt dày mà đòi tiền nương nương, thoạt nhìn keo kiệt muốn chết, nhưng lại hào phóng cho nàng ấy một ngàn lượng."
"Vậy ngươi cảm thấy ai gia có nên tức giận không?" Thái độ của Vạn Tất cũng ôn hòa hơn không ít.
"Nên. Nương nương tức giận nghĩa là quan tâm đến ta, nếu không quan tâm thì sẽ không như vậy." Diêu Hỉ càng nói càng thả lỏng, giọng nói cũng trầm tĩnh hơn. Nàng thích nói chuyện với nương nương như vậy, hai người đều tâm bình khí hoà nói hết lời trong lòng ra, có khúc mắc thì nhanh chóng cởi bỏ, cáu kỉnh chẳng có được
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-thai-giam-cua-yeu-hau/1815494/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.