Diêu Hỉ xuất cung đã đi bộ một vòng nên khắp người toàn mồ hôi, sau khi hồi cung, nàng vội vàng tắm gội thay y phục, lúc tắm rửa trong tịnh thất, tâm tình của nàng còn vui sướng mà ngâm nga một tiểu khúc.
Hôm nay số người hưởng ứng ở trà lâu không tệ, người truyền người, ngày mai số người tới nghe kể chuyện chắc chắn sẽ nhiều hơn. Nàng kể chuyện ở trà lâu sẽ không thu bạc của chưởng quầy, cũng sẽ không nghe lấy bạc của thực khách nghe kể chuyện. Vậy thì nàng kiếm bạc ở đâu? Đương nhiên là chờ đến khi số lượng người nghe nhiều hơn, lúc kể chuyện nàng sẽ cắm biển quảng cáo! Hoặc là chiêu quan danh thương cũng được, những thứ này mới kiếm được lợi lớn.
Trước khi xuyên đến đây, nàng đã đọc rất nhiều sách, xem rất nhiều phim, đọc rất nhiều truyện tranh, những thứ đó đủ cho nàng nói cả đời. Nếu xét về sự đa dạng của câu chuyện và trình độ xuất sắc, nàng thông kim bác cổ biết trước tương lai, những thuyết thư tiên sinh khác lấy gì ra so sánh với nàng? Ha ha ha ha ha ha...... Nghĩ như vậy, kiếm được vạn lượng bạc trắng không còn là chuyện nằm mơ nữa rồi!
Sau khi đóng cửa điện lại, Vạn Tất vào noãn các tìm Diêu Hỉ, kết quả trong noãn các không có ai. Nàng mơ hồ nghe thấy động tĩnh trong tịnh thất phía đông tẩm điện, liền đi ra ngoài lắng nghe. Được lắm, không biết nha đầu xuất cung đã gặp được chuyện tốt gì, vui mừng đến mức ngâm khúc nữa đấy!
Còn nàng thì không vui nổi.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-thai-giam-cua-yeu-hau/1815502/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.