Diêu Hỉ thấy đã đến giờ ra về, liền đứng dậy từ biệt các khách nhân.
Chưởng quầy tiến lên khuyên nhủ: "Chi bằng công tử hãy ở lại trong tiểu điếm dùng cơm được không? Chỉ cần là món tiểu điếm có, công tử cứ tùy tiện chọn." Hắn không nỡ để Diêu Hỉ đi, Diêu Hỉ vừa đi, các khách nhân cũng sẽ lục tục trở về nhà, trà lâu lại trở nên lạnh lẽo.
"Tạ ơn ý tốt của chưởng quầy. Chỉ là tại hạ đã đồng ý với phu nhân, đến giờ sẽ phải về nhà dùng cơm......" Diêu Hỉ xin lỗi rồi cười với chưởng quầy, sau đó nàng cao giọng nói với mọi người: "Ngày mai gặp lại, tại hạ cáo từ trước."
Mấy thái giám đi theo nghe Diêu Hỉ gọi Thái Hậu nương nương là phu nhân liền giật nảy mình. Diêu thiếu giám thật là to gan! Câu này mà cũng dám nói ra, coi bản thân là Tiên Đế gia đấy à?
Mấy nữ tử ngồi ở hàng trước trong lầu một vừa nghe được câu này liền tan nát cõi lòng: Vạn công tử đã thành thân rồi sao?
Có một cô nương săn sóc an ủi tiểu tỷ muội đang đau lòng không thôi, nàng nói: "Nghĩ thoáng một chút, tuy rằng Vạn công tử rất soái, nhưng hắn rất lùn! Tục ngữ nói một trắng đánh bại ba xấu, một lùn hủy đi tất cả."
Cô nương đang đau lòng trừng mắt nhìn tỷ muội một cái rồi nói: "Công tử trẻ tuổi như vậy, chắc chắn vẫn có thể cao thêm!"
Khi đi xuống sân khấu kịch, nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, Diêu Hỉ liền cười đáp: "Nhờ câu nói may mắn của
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-thai-giam-cua-yeu-hau/1815510/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.