Kỳ thực, khoa học kỹ thuật công nghệ cao nhiều khi cũng không tốt.
Dụng cụ biến hình của Rau Câu rõ ràng không phải loại có thể đổi pin như điều khiển từ xa máy điều hoà, thật ra thì, ngay cả Rau Câu cũng chả biết phải làm thế nào để nạp năng lượng cho dụng cụ đó cả.
“Sao lại như vậy a…?” Nó xoắn xúc tu, nhỏ giọng nức nở, “Rõ ràng nói là có thể dùng được một năm vũ trụ mà…”
Tôi sờ cằm nghiên cứu dụng cụ biến hình: “Không có cách nào bổ sung năng lượng sao?”
Nó ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt long lanh nước: “Không biết… Bỏ quên hướng dẫn sử dụng ở nhà rồi…”
Sau đó nó liền cúi đầu, thấp giọng lầm bầm liên tục: “Cái thứ lường gạt khách hàng, sau khi tôi trở lại nhất định phải kiện cho chúng nó phá sản, để chúng nó hết kinh doanh ở hành tinh Tasi nữa luôn…”
Tôi thở dài, đứng lên, ném dụng cụ biến hình lên bàn: “Anh ra ngoài mua đồ đây, mày muốn đi cùng không?”
“Ơ?” Nó chớp chớp mắt, ánh xanh phấn lấp lánh, “Tôi ra ngoài được sao? Tôi có thể ra ngoài sao?”
“… Anh đâu có nói mày chỉ có thể ở trong nhà anh đâu?”
Nó đã hoàn toàn quên mất sự chán nản về cái máy biến hình, vui sướng huơ xúc tu nhào tới trên người tôi: “Thật tốt quá ~ chúng ta đi thôi đi thôi… Bây giờ đi ra ngoài ngay thôi!”
Tôi nâng nó lên như quả bóng rổ. Mềm mềm, lạnh lạnh, thiệt đã.
Xúc tu nó khẽ chuyển động trên tay tôi, hơi ngưa ngứa, tôi nhịn không được nắm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-thu-rau-cau-nha-toi/74732/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.