Nhan Diệp Doanh vừa rời đi không bao lâu thì Thái tử điện hạ đến Thanh trì.
“Người đâu?” – Lãnh Kỳ Song nhìn quanh Thanh trì vắng lặng không bóng người nghiến răng nói qua khe hở, giọng nói như rít chói tai giận dữ.
“Thái tử! Thái tử!” – Nhan Diệp Dung vừa nhìn thấy Thái tử đôi mắt mơ màng không rõ chạy vội đến ôm y, đụng da thịt vào người nàng ta có cảm giác như mình bị thiêu đốt đến ngột ngạt.
“Ta hỏi người đâu?” – Lãnh Kỳ Song bức bối hất Nhan Diệp Dung ra ngoài. Trừng mắt nhìn nàng ta.
“Thiếp không bkhô, thái tử ơi, giúp thiếp với” – Nhan Diệp Dung đầu óc không còn biết gì nữa, ra sức cởi áo ngoài chạy đến bên Lãnh Kỳ Song. Chuyện tốt trước mắt tự dưng không hiểu vì sao lại không thành tâm tình cực kỳ không vui, Lãnh Kỳ Song cứ thế tung một cước hất văng Nhan Diệp Dung xuống hồ nước ấm. Với khí thể rừng rực còn gặp nước ấm khiến cho Nhan Diệp Dung càng hưng phấn hơn, tay nàng ta không ngừng vuốt ve cơ thể mình, dùng ánh mắt điên dại nhìn thái tử.
“Thái tử…đến đây với thiếp đi!”
“Ngu ngốc!” – Lãnh Kỳ Song tâm tình cực kỳ không vui tức giận quay người bước ra khỏi Thanh trì.
Nhan Diệp Doanh được Tình nhi vừa ôm vừa dìu mang về viện của mình, Lãnh Kỳ Lạc ngồi sau bàn sách nghe động tĩnh ngước mắt nhìn lên thấy tình cảnh trước mặt có chút hoảng sợ thoáng qua tầm mắt y vội đứng lên đỡ Nhan Diệp Doanh từ trong tay Tình nhi.
“Chuyện gì?” – Lãnh Kỳ Lạc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-thu-truong-nu/2114270/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.