Đánh răng rửa mặt xong lên buồng đã thấy cậu Bảo đang ngủ. Dù cậu đã tỉnh lại, đã được trị vết thương nhưng dẫu sao sức khoẻ vẫn yếu, vẫn mệt. Nghe nói ông Lý đã nhờ quan viên đánh thư lên trên xin cho cậu hoãn vài ngày mới nhậm chức. Tôi đi vào buồng lau qua người cho cậu rồi sang chỗ bà cả cũng vừa hay thấy cậu Thành bước ra, cậu chỉ khẽ cúi đầu chào tôi rồi đi luôn.
– Dung, vào đây. – Bà cả nhìn thấy tôi thì cất tiếng.
– Dạ, bu ăn sáng chưa ạ?
– Bu ăn rồi. Con có chuyện gì muốn hỏi đúng không?
– Dạ vâng.
– Ngồi xuống giường, muốn hỏi gì nói bu nghe.
Tôi nhìn bà ngập ngừng nói:
– Bu… thực ra trong lòng con có rất nhiều thắc mắc.
– Thắc mắc về những lời nói của con Hương?
– Sao bu… sao bu biết ạ?
– Sao lại không biết chứ? Con muốn hỏi gì cứ hỏi đi.
– Dạ, vâng. Tại con có nghe nó nói việc bu khiến cậu Thành mất trí nhớ, là tại sao vậy?
Bà cả nhìn tôi, cười đau xót đáp:
– Con có muốn nghe từ đầu không?
– Dạ… con có ạ.
– Thực ra, bu không biết chuyện của con Hương và thằng Thành ngày xưa như thế nào. Bu chỉ biết ngày xưa thầy con thi thoảng lại dẫn thằng Thành với thằng Bảo qua nhà con Hương chơi. Lúc đó mấy đứa chúng nó mới có bảy tám tuổi chứ bao nhiêu. Hai anh em thằng Bảo, thằng Thành chơi rất thân với nhau. Năm thằng Bảo mười tuổi, thằng Thành tám tuổi hai chúng nó vẫn đang chơi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-chi-duyen-em/42047/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.