Phương Giác Thiển nhanh nhạy nhận ra điều gì đó, nhìn Chu Diệc Dao hỏi: “Sao? Em quen à?”
Chu Diệc Dao lập tức lắc đầu: “Không quen ạ.”
Trời đất ơi, cô nào dám nói là quen chứ.
Cái tên Phó Tu Ninh này không phải cái tên phổ biến, cộng thêm bóng dáng quen thuộc mà cô nhìn thấy trên lầu hôm đó, gần như có thể chắc chắn không phải trùng tên.
“……”
Thế giới này cũng thật nhỏ bé quá rồi.
Cô vượt cả ngàn dặm, băng qua biển lớn chạy đến Bắc Kinh, kết quả lại phát hiện bạn cùng phòng của mình chính là bạn gái cũ đang mập mờ với anh trai Phó Tu Ninh?
Chu Diệc Dao cũng không biết phải nói gì nữa.
Phương Giác Thiển lúc này chỉ tập trung vào chuyện giữa Tô Ngộ và Phó Tu Ninh, không nghĩ nhiều, lập tức quay sang nhìn Tô Ngộ: “Thành thật mới được khoan hồng, chống đối thì nghiêm trị.”
“……”
Phương Giác Thiển: “Liên tục hai ngày không về nhà, có phải ở chỗ Phó Tu Ninh không?!”
“……”
Tô Ngộ từ bỏ phản kháng: “Ừm…”
“Vậy nên… hai người quay lại rồi?”
Tô Ngộ lắc đầu: “Không.”
“?”
Phương Giác Thiển: “Vậy là gì?”
Tô Ngộ chỉnh đốn lại suy nghĩ vài giây, chậm rãi mở miệng: “Là một mối quan hệ… ổn định, không ràng buộc, có thể rút lui bất cứ lúc nào.”
Nghe vậy, Phương Giác Thiển lập tức hiểu ngay.
Biểu cảm thoáng biến đổi trong vài giây, sau đó không nhịn được mà giơ ngón tay cái lên: “Không ngờ hai người cũng bắt kịp xu hướng đấy.”
“Trước giờ chỉ nghe nói quan hệ mập mờ thành người yêu, chưa nghe chuyện
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-cu-diep-kien-tinh/2417138/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.