1.
Trước lễ Giáng sinh, Diệp Tiến đã “về nước” trong “kịch bản” của Hứa Luyện. Với sự phối hợp của bố mẹ mình, Hứa Luyện hẹn Diệp Tiến cùng bố mẹ anh đi leo núi. Hứa Luyện và Diệp Tiến đi lên từ phía đông, còn bố mẹ hai nhà đi lên từ phía tây, cuối cùng gặp nhau tại trang trại trên đỉnh núi. Cái gọi là “trang trại” này được xây dựng bên hồ, nơi rau củ có thể bán với giá thịt bò.
Diệp Cảnh Minh và Tưởng Thời nhìn thấy gương mặt quen thuộc của Diệp Tiến, thoạt tiên đều sửng sốt, sau đó phẫn nộ vung tay áo, dùng ánh mắt không hài lòng “chất vấn” bố mẹ Hứa Luyện, tại sao lại sắp xếp như vậy, làm chuyện thừa thãi.
So ra thì Diệp Tiến lịch sự hơn nhiều, anh chỉ liếc nhìn Hứa Luyện một cái bằng ánh mắt sâu thẳm, sau đó chào hỏi bố mẹ Hứa Luyện, rồi như thể không nhìn thấy hai vợ chồng kia, trực tiếp ngồi xuống ghế dài bên hồ.
“Diệp Hách trước đây thường xuyên đi câu cá với chú.” Bố Hứa xách dụng cụ câu cá đến, đưa cho anh một cần câu, “Chú theo thói quen mang thêm một cần lên đây, bố cháu không đủ kiên nhẫn làm việc này, cháu thử đi.”
Diệp Tiến đứng dậy lắp dây câu, phao, chì… xong xuôi, rồi điều chỉnh độ cao của phao, sau đó ném lưỡi câu ra.
Bố Hứa lộ vẻ ngạc nhiên, “Động tác của cháu rất thuần thục nhỉ, cháu cũng là dân câu cá à?”
Diệp Tiến ngồi trở lại ghế dài, “Diệp Hách trước đây đã dạy cháu.”
Bố Hứa quay đầu lại thấy Uông Nhuận
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-huong-thay-doi-pham-phong/2776809/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.