1.
Lý Văn Văn không lãng phí thời gian, sau khi có được giấy chứng nhận công việc, cô lập tức nộp đơn kiện ly hôn lên tòa án. Vào ngày thứ ba sau khi tòa án thụ lý vụ kiện, bản sao đơn kiện đã được gửi đến tay Khâu Hoài Minh.
“…Anh cứ ở bệnh viện đi, lát nữa tôi sẽ đưa cô ta đến, quy tắc vẫn như cũ, xóa hồ sơ y tế cho tôi… Đừng có nói nhảm, cứ làm theo lời tôi là được, tôi không say, rất tỉnh táo.”
Khâu Hoài Minh chửi thề một câu thô t ục, nhét điện thoại vào túi quần tây rồi dựa vào thành cabin thang máy, bứt rứt nhìn chằm chằm vào những con số nhảy liên tục trên màn hình hiển thị. Lúc này đầu óc anh ta sôi sục, không phân biệt được là do k1ch thích từ rượu hay từ tờ đơn kiện kia.
“Đinh—” Thang máy đến tầng bảy. Diệp Tiến bước ra khỏi cửa thang máy, sau đó quay người nhìn người đàn ông trong cabin với đáy mắt đỏ ngầu và sát khí ngùn ngụt. Anh đeo khẩu trang nên người đàn ông không nhận ra anh là ai.
…
Khi Khâu Hoài Minh đấm cửa thình thình, Lý Văn Văn đang thảo luận với Khâu Nhĩ về kế hoạch kỳ nghỉ đông.
“Tám giờ sáng thức dậy, rửa mặt và ăn sáng nửa tiếng, sau đó từ tám rưỡi đến mười giờ một tiết học, từ mười rưỡi đến mười hai giờ một tiết học nữa,” Lý Văn Văn thương lượng với Khâu Nhĩ, “Thời gian buổi chiều do con quyết định, con thích học gì cũng có thể thử, hoặc chỉ muốn ở nhà chơi game cũng được.”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-huong-thay-doi-pham-phong/2776812/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.