Gần hoàng hôn, gió nổi lên, cơn gió lạnh buốt như dao cứa thẳng vào khe xương, thổi đến mức từ đầu ngón tay đến trái tim chẳng còn chút hơi ấm nào.
Diệp Tiến xách túi đồ ăn nhanh, bước đi thong thả, ánh mắt có phần trống rỗng. Một chiếc taxi vượt qua anh, bắt đầu giảm tốc, lốp xe dường như cán phải thứ gì đó, khi dừng lại cách đó hơn chục mét thì phát ra một tiếng “ùm” trầm đục. Diệp Tiến nghe tiếng động, chậm rãi ngẩng mắt nhìn, thấy phía trước, cùng lúc tài xế mở cửa bước xuống là người hàng xóm ở tầng trên của anh.
Tài xế đến kiểm tra lốp xe, thấy dường như không có vấn đề gì, miệng lẩm bẩm vài câu chửi thề không rõ ràng, sau đó cúi đầu nhổ một bãi nước bọt xuống cống bên lề đường, rồi vòng ra sau mở cốp xe, một tay lấy cây gậy chống, tay kia lôi ra chiếc xe lăn gấp.
“Cảm ơn chú, làm phiền bác rồi.” Lý Văn Văn đỡ Khâu Nhĩ đang đứng một chân, cảm ơn tài xế.
“Đừng khách sáo, trên đường có tuyết, cẩn thận đừng trượt ngã.” Tài xế kéo khóa áo da, cười khà khà rồi trở lại xe.
Lý Văn Văn lấy hết đồ trên ghế sau, đóng cửa xe, tài xế đạp ga rời đi.
Cô sắp xếp cho Khâu Nhĩ ngồi ổn trên xe lăn, vừa quay đầu đã trông thấy Diệp Tiến. Hơi thở cô phả ra làn khói trắng, đôi mắt bỗng sáng lên, nụ cười lập tức nở rộ.
Diệp Tiến và Lý Văn Văn nhìn nhau một lát, anh chậm rãi dời ánh mắt, hỏi một câu về tình trạng vết
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-huong-thay-doi-pham-phong/2776825/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.