“Tống Ninh Ninh!”
Cô vừa mới bước lên cầu thang được vài bước, đột nhiên nghe thấy tiếng rống to gọi tên mình từ bên ngoài cửa phòng truyền tới.
Tống Tĩnh Ninh người chưa tới đã thấy tiếng, hơn nữa, khẩu khí còn lộ ra vẻ hung ác.
“Em đang ở đâu?”
“Anh cả?!”
Tống Y Y hoài nghi chính mình không biết có phải đang nằm mơ hay không. Từ trước đến nay, anh cả luôn là người ba phải, làm sao lại có được loại khẩu khí này, hơn nữa trong bốn anh em, hắn luôn là người sợ chị cả nhất?
Tống Ninh Ninh nhướng mày, xoay người nhìn về phía cửa, đã thấy khuôn mặt vô cùng tức giận của Tống Tĩnh Ninh xông vào.
“Em tới đây cho anh.”
Tay hắn chỉ thẳng vào mặt cô, Tống Tĩnh Ninh chỉ thiếu không tức giận đến giậm chân xuống mà ra lệnh.
Khuôn mặt Tống Ninh Ninh khó có thể giải thích được mà nhìn anh cả, nhưng chân không có động lấy một chút. Cô hất cằm lên, không rõ hỏi lại.
“Làm gì?”
“Những lời này nên là anh hỏi em mới đúng!”
Hắn nói một hơi thật dài, không có biện pháp đi về phía cô, giọng điệu vô cùng không tốt, lên tiếng chất vấn cô.
“Em đã làm cái gì?”
Cô sờ đầu, bộ dạng mờ mịt liếc nhìn hắn, vô tội trả lời.
“Cái gì em cũng chưa làm.”
“Tốt nhất là cái gì em cũng chưa có làm đi!”
Tống Tĩnh Ninh nhướng mày hỏi lại.
“Vậy em giải thích cho anh, vì sao Đỗ tiên sinh lại đột ngột phải vào viện cấp cứu rồi?”
“Đỗ tiên sinh?”
Tống Ninh Ninh hít vào một hơi, đôi mắt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-ke-xem-mat/2637996/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.