“Vậy... Lần đầu tiên khi nhìn thấy tôi, là cảm giác gì?”
Hắn sửng sốt một chút, ngay cả tay đang đặt ở đỉnh đầu cô cũng cứng đờ, một lát mới giống như bị nóng phỏng tay mà rụt trở về.
“Cô hỏi cái này để làm gì?”
“Tôi muốn biết a.” Cô trước sau vẫn không rõ, huyết mạch liên hệ rốt cuộc là cái gì? Mấy năm gần đây, cô cũng chưa từng được cảm nhận qua, “Người nói cho tôi biết được không?”
Cô nhịn không được giữ chặt tay hắn, vẻ mặt nghiêm túc hỏi, lại không thấy được cổ của người nào đó nhanh chóng đỏ lên.
“Này...” Con non rốt cuộc có biết chính mình đang hỏi cái gì hay không? Cảm tình của Huyết tộc vốn dĩ cùng huyết mạch liên quan nhau, vấn đề này của cô đối với Huyết tộc mà nói, quả thực... Quả thực giống như tỏ tình. Làm cẩu độc thân hàng tỉ năm chưa bao giờ gặp phải tình huống này, nhất thời luống cuống. Hoàn toàn không biết ứng phó vấn đề này như thế nào? Vì thế... Hắn chạy.
“Khụ... Chờ cô không còn là con non sẽ biết.” Hắn trực tiếp đứng lên, xem nhẹ cái cổ đã đỏ thành một mảng, sắc mặt vẫn theo thói quen bình tĩnh, “Ta có chút mệt, về phòng nghỉ ngơi trước.”
“Ơ?” Diêu Tư sửng sốt, “Mộ Huyền……”
“Có việc gì ngày mai lại nói.” Hắn trực tiếp xoay người rời đi, nhịp bước ổn định, một chút cũng không nhìn ra dấu vết đang chạy trối chết, trừ bỏ... Phương hướng không đúng.
“Đó là WC……” Không phải muốn nghỉ ngơi sao?
“……” Hắn bước chân chợt dừng, lập tức thay đổi phương hướng.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-te-nam-than-la-ba-ta/1245177/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.