"Nhạn Lam, hà tất phải khổ sở như thế này?"
"Chị chỉ muốn anh ấy sống dễ chịu hơn một chút. Sống có chút hy vọng, tốt hơn chị bây giờ." Nhạn Lam lặp đi lặp lại.
Mắt Khánh Đệ ướt nhòe đi, nghe xong câu đó không thể kiềm chế được nữa, đặt xấp giấy đó lại lên bàn, thuận tay rút một tờ khăn giấy áp lên mặt.
"Khánh Đệ, em đừng khóc. Em khóc là chị cũng khóc theo đấy." Diêu Nhạn Lam hốt hoảng vội vàng rút một xếp khăn giấy, còn chưa kịp đưa cho Khánh Đệ, nước mắt đã lã chã rơi. "Chị không đáng để em phải như thế."
“Sao chị phải khổ như thế?" Khánh Đệ vẫn lẩm bẩm như tự nói với mình.
"Em cũng cho rằng không cần thiết phải không?" Diêu Nhạm Lam cầm tập thư lên, rất cẩn thận, rất trân trọng vuốt tập giấy đó. "Chị cũng cho là như thế. Chị bây giờ đã không còn tư cách để nói bất cứ diều gì nữa, nhưng lại sợ đột nhiên bặt vô âm tín, anh ấy ở trong đó sẽ suy nghĩ lung tung. Thực ra nghĩ kỹ lại, thì làm như thế này là sai, không nên cứ níu giữ chẳng chịu buông tay. Chị vẫn hy vọng, có thể lưu giữ hình ảnh của Diêu Nhạn Lam ngày trước trong lòng anh ấy, lưu giữ ký ức tốt đẹp của ngày xưa. Thật ra, chị đã không còn xứng đáng với anh ấy nữa."
Rất nhiều năm sau, trong những năm tháng vội vã mỗi khi nhớ tới Diêu Nhạn Lam, trong đầu cô lại hiện lên cảnh tượng ấy. Ánh đèn màu nâu vàng rơi lên người Diêu Nhạn Lam, đôi mắt màu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-yeu-noi-dau/2677684/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.