"Khánh Đệ..." Anh dang hai tay ôm cô vào lòng. Cơ thể gầy gò khẽ run lên trong lồng ngực anh, biểu hiện đang cố gắng để kiềm chế nước mắt khiến cô trông thật yếu đuối: "Có anh đây, yên tâm, không ai dám đánh Ái Đệ đâu".
"Em rất hận! Rất hận!" Khánh Đệ như không nghe thấy câu an ủi vừa rồi của anh, ngón tay bấu chặt vào áo khoác của anh, tự như làm thế cô mới có thể xả được nỗi căm hận vừa dâng lên.
Khương Thượng Nghiêu hiểu lý do vì sao cô hận, tay khẽ vỗ vào lưng cô an ủi, khẽ nói: "Anh kể cho em nghe một bí mật nhé?".
Anh dừng lại một chút, cảm giác như cô đã bình tĩnh hơn, sau đó nói tiếp: "Hồi ở trong tù, còn có một người bạn tù nữa, tên là Vương lão đầu, em chưa gặp bao giờ đâu, có lẽ sang năm anh ta sẽ được ra. Ngày trước anh ta buôn đồ cổ, nên am hiểu về thiên văn địa Iý. Có người nói số anh may mắn, từ một mỏ hoang biến thành mỏ vàng mỏ bạc, thật ra, may mắn chỉ có một chút thôi, phần lớn nguyên nhân anh vẫn chưa công bố'".
Thấy Khánh Đệ ngước mắt nhìn mình, ánh mắt hiếu kỳ, một giọt nước mắt vẫn còn đọng trên mi, đột nhiên anh cảm thấy có chút bị phân tâm, cúi đầu hôn lên giọt lệ ấy, ngay theo tiếng kêu lên đầy bất mãn của cô, trượt môi xuống hôn lên môi cô. Anh cắn nhẹ vào bờ môi cô, rồi hỏi: "Muốn nghe kể chuyện phải không?".
Cô ậm ờ trả lời, anh cười khẽ: "Hôn anh đi, Khánh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-yeu-noi-dau/2677710/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.