Lần trước, Chu Quân đi học thay Khánh Đệ tiết phân tích điện ảnh giảng về bộ phim Heaven của đạo diễn Tom Tykwer, khi bị gọi lên phát biểu cảm tưởng, trong đầu anh ta lúc đó chỉ hiện ra cảnh người đưa sữa và cô bán hàng ân ái bên ghế, cuồng nhiệt tới mức những chai sữa phía sau va vào nhau kêu leng keng. Thế là, Chu Quân đứng bật dậy, nói: "Rất có lực! Rất căng thẳng! Góc quay cũng rất tuyệt... Chỉ thế thôi".
Những tiếng cười ngặt nghẽo và sự xấu hổ khi ấy lại như luẩn quẩn trong đầu, Chu Quân đột nhiên nhảy dựng lên, lắc đầu quầy quậy, từ chối: "Không đi! Không khéo lại bị điểm danh, không đi đâu".
Khánh Đệ hoàn toàn không để ý tới vẻ sững lại của Khương Thượng Nghiêu phía sau, và cả Lưu Đại Lỗi đang nhìn Chu Quân vò đầu bứt tai, ánh mắt trợn ngược, tiếp tục nài ép: "Được, có đi không có lại, lần sau đừng hòng nhờ em giúp".
Chu Quân lập tức xuống nước: "Chỉ nói vậy thôi mà. Anh đi, anh sẽ đi", nghĩ thế nào rồi lại ấm ức: "Ai cũng cười anh ngốc!".
Khánh Đệ mím môi, "Vậy lần này anh giả bộ giống một chút, khiêm tốn một chút".
Xuống lầu, Khương Thượng Nghiêu chắp tay sau lưng theo thói quen, Khánh Đệ cho hai tay vào túi, hà hơi, nói: "Trời lạnh quá".
Đang là tết Thanh minh, sắc trời ảm đạm xuất hiện những vệt màu trắng. Tuyết rơi nhỏ dần, những bông tuyết đậu trên mi, che đi tầm nhìn của cô.
Ánh mắt Khánh Đệ lướt qua ba chiếc xe đỗ theo thứ tự, bất giác nở nụ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-yeu-noi-dau/2677722/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.