Khương Thượng Nghiêu quay đầu lại, vẻ mặt thoáng chút phẫn nộ. Khánh Đệ ngồi thẳng dậy rời khỏi vòng tay anh, mắt vẫn sáng lấp lánh, ngượng ngùng nghịch mái tóc ngắn. Lưu Đại Lỗi căm hận, chỉ muốn cho mình hai cái bạt tai, nhưng đây là việc nghiêm túc, cậu ta khom người, mặt nhăn mày nhó, nói, "Anh Khương, không thể trách em, cái số điện thoại mà anh nói gọi đến rồi".
Ngay lập tức, Khương Thượng Nghiêu lấy lại vẻ điềm tĩnh, nhận di động và nói với Khánh Đệ, "Anh ra ngoài nghe máy".
Ra khỏi con hẻm nhỏ, anh bấm máy gọi lại, đối phương chỉ nói ngắn gọn một câu, "Lộ diện rồi, có người nhìn thấy ở thị trấn gần quê hắn ta. Chắc chắn là Tang Cẩu".
Khương Thượng Nghiêu ngẩng đầu nhìn ánh trăng trong màn đêm mịt mờ, lặng lẽ châm một điếu thuốc và trầm ngâm hồi lâu, sau đó bấm máy gọi về Vấn Sơn, hỏi: "Nghiêm Quan, người trong ảnh còn nhớ không?".
Nghiêm Quan đáp, "Nhớ".
"Vậy tốt, mấy điểm tôi dặn trước kia, anh cho người qua đó canh chừng, tóm được hắn đưa ngay đến căn nhà ấy. Phải tỉnh táo, đừng gây ồn ào quá."
Nghiêm Quan kiệm lời như kiệm vàng lại một lần nữa đáp gọn lỏn, "Vâng!". Khương Thượng Nghiêu cúp máy.
Anh quay vào trong ngồi xuống, Khánh Đệ quan sát và suy đoán nỗi lo lắng trong lòng anh. "Ở Vấn Sơn có việc gấp, anh phải về à?
"Không vội." Khương Thượng Nghiêu khẽ vỗ vào cánh tay cô an ủi. Qua lớp vải mỏng, anh vẫn cảm nhận được sự mịn màng của làn da ấy. "Chuyện ở đây quan trọng hơn, hai
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tinh-yeu-noi-dau/2677744/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.