Từ cửa phòng, Nhạc Phong nghiêm túc nhìn ta, không nói lời nào, hình như hắn đang khiển trách ta. Ta cũng rất xấu hổ, trầm mặc mãi không phải cách, ta cúi đầu lại ngẩng đầu, rốt cục tìm một cái cớ thực sứt sẹo: "Vậy... Ta... Ta đến đây."
Nhạc Phong không nhịn được bật cười, cực kỳ quyến rũ.
"Cười cái gì, có gì buồn cười!" Ta liếc hắn, "Ta đã như vậy, ngươi không biết xấu hổ còn dám cười!"
Nhạc Phong nói: "Sao, còn thù chuyện lần trước? Ngươi không giống người nhỏ mọn như vậy."
Hắn đã nói thế sao ta còn không biết xấu hổ mang thù, hiện tại ta đang cần nhờ vả, dù thế nào cũng phải tỏ vẻ rộng lượng một chút. Đều nói trong bụng tể tướng có thể chèo thuyền, ta tốt xấu gì cũng là nữ nhi tể tướng, không thể để phụ thân mất mặt.
Ta cố vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, hỏi lại hắn: "Chuyện lần trước là gì, sao ta không nhớ?"
Nhạc Phong nhìn ta, muốn cười lại cố nhịn không dám cười. Hắn tự rót một ly trà định uống, bị ta đoạt lấy uống cạn. Đè nén lâu vậy, ta thực khát.
"Đã sớm đoán được ngươi sẽ đến tìm ta." Nhạc Phong lại rót thêm một ly.
"Sớm đoán được ngươi còn không ở nhà chờ ta, ngươi không biết hôm nay ta thảm bao nhiêu, khắp nơi lùng bắt ta, căn bản ta không chỗ trốn, đành phải trốn vào..."
"Trốn vào đâu?" Nhạc Phong rất ngạc nhiên.
Ta đỏ mặt: "Không có gì, tóm lại là lỗi của ngươi!"
Ánh mắt hắn nói ta biết, hắn thực khao khát nghe luôn nửa câu sau của
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/to-nhiem-nhiem-truy-phu-ky/1777372/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.