Hà Diệp chỉ có lớp học ban ngày vào thứ năm, vì vậy hai người họ vẫn hẹn gặp nhau ở cầu thang lúc tám giờ rưỡi.
Loại chuyện này không phải là kiểu trước lạ sau quen. Hà Diệp vẫn lo lắng và phập phồng như trước, như một tên trộm vậy.
Vì cả hai vừa mới đến nơi nên ngọn đèn điều khiển bằng âm thanh đã được bật sáng.
Lục Tân dựa lưng vào tường, vai trái đeo chiếc cặp sách.
Với vóc dáng cao lớn, anh đang nhìn xuống Hà Diệp với sắc mặt vô cảm. Lục Tân lại đột nhiên biến thành học sinh xuất sắc hàng đầu, vừa cao ngạo vừa lạnh lùng trong lớp.
Dáng vẻ này cực kì tương phản với hình ảnh mấy ngày trước nên Hà Diệp không quen cho lắm, thậm chí cô còn cảm thấy hơi khó hiểu, như thể mình đã chọc giận anh.
“Anh vừa tan ca hả?”
Cô vừa hỏi vừa nhìn vào cặp sách của bạn trai.
Lục Tân: “Anh tan ca từ sớm rồi.”
Hà Diệp càng cảm thấy kinh ngạc và kỳ lạ hơn: “Trong đó có thứ gì vậy?”
Lục Tân liếc nhìn Hà Diệp rồi đi ngang qua người cô, sau đó ngồi lên bậc thang trên cùng.
Cô thấy anh lấy laptop từ trong cặp sách ra. Lúc trông thấy màn hình khóa vừa lóe lên chính là hình ảnh của cô với độ phân giải cực cao, Hà Diệp chợt cảm thấy xấu hổ đến mức nổi da gà khắp người.
“Anh dạy em lập trình nhé. Muốn học không?”
Sau khi mở một bản giáo án ra, Lục Tân thản nhiên hỏi cô.
Hai mắt Hà Diệp sáng lên. Cô cũng chẳng ngại bậc thang có bẩn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/to-va-cau-ay-khong-than/2047322/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.