Chớp mắt đã đến mồng một tháng 12, trong Thanh Hoan điện, Lý Tâm Ngọc mặc bộ đồ xanh nhạt của nữ nô, hào hứng với kế hoạch xuất cung đến Dục Giới Tiên Đô.
“…Đến lúc đó ta giả dạng thành cung nữ, ngươi hóa thành Thái giám, chúng ta đi theo xe ngựa của Hoàng huynh xuất cung, đến Phượng lâu sẽ đổi lại áo quần.” Nói rồi Lý Tâm Ngọc đem bộ đồ Thái giám màu nâu đất nhét vào tay Bùi Mạc “Mau thay đi.”
Bùi Mạc không thích áo quần hoạn quan, nhưng thấy kế hoạch xuất cung của Lý Tâm Ngọc ấp ủ đã lâu, không nỡ làm phật ý nàng. Hắn do dự trong nháy mắt liền nhận lấy đồ từ Lý Tâm Ngọc rồi đi thay.
Đã là thiếu niên anh tuấn thì với dáng người của hắn, khoác lên mình bộ đồ thái giám vẫn toát lên khí chất không ai có được. Nội thị bên cạnh Lý Tâm Ngọc đều là nam thanh nữ tú, nhưng nếu so với Bùi Mạc thì dường như tất cả mọi người đều trở nên tầm thường, mất hết vẻ đặc biệt.
Thấy Lý Tâm Ngọc nhìn mình chằm chằm, Bùi Mạc đặt hai tay lên chuôi kiếm, nghiêng đầu hỏi: “Khó nhìn lắm sao?”
“Đẹp, đẹp!” Lý Tâm Ngọc khẽ mỉm cười, gật đầu “ Ngay cả người đã nhìn mỹ nhân đến quen mắt như bổn cung mà vẫn không nhịn được cảm thán ngươi đây này.”
Thường thấy mỹ nhân? Bùi Mạc chau mày, trầm giọng hỏi: “So với 26 tên nam sủng của công chúa thì sao?”
Không có thì lấy đâu ra mà so với sánh, Lý Tâm Ngọc hối hận trách
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/to-vang-nam-ngoc/1997713/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.