Bên trong căn hầm ánh sáng lờ mờ tối, nhưng cô vẫn có thể thấy rõ sự sững sờ của Quan Dược:
"Sao em lại quen Lý Chính Hải?"
Ngôn Tiêu nói: "Quen từ hồi anh ta làm việc ở Thượng Hải." "Tại sao quen?""
"Cứ như vậy mà biết thôi."
Anh kiên trì truy hỏi: "Rốt cuộc làm sao quen?"
Ngôn Tiêu cảm thấy nếu không nói rõ thì anh sẽ không suy nghĩ về đề nghị của cô: "Một người họ hàng âm thầm chiếm đoạt tài sản ba mẹ tôi để lại cho tôi, anh ta chịu trách nhiệm điều tra."
Quan Dược nhớ lại điều gì đó: "Cho nên em quả thực đã từng nghèo."
"Từng nghèo." Ngôn Tiêu dừng một lát: "Cực kỳ nghèo."
Nghèo đến mức sống ở gầm cầu, cơm không có mà ăn. Cô gần như đã quên cảm giác đó, bây giờ nhắc lại cũng không có cảm giác gì nhiều, dù sao chuyện cũng xảy ra lâu lắm rồi.
"Cha mẹ em đều mất rồi?"
"Ừ, cha mẹ nuôi."
Quan Dược mím môi, cô là cô nhi, anh chưa bao giờ nghĩ tới điều này, thực sự anh không hề biết gì về cô.
Suy nghĩ một lát lại cảm thấy có gì không ổn: "Nếu như không nhầm thì đây là tranh chấp kinh tế, đến toà án kiện là được, sao lại dính đến cảnh sát?"
"Vì tôi đánh người kia." Ngôn Tiêu liếc anh một cái: "Tôi đánh ông ta, đánh đến trọng thương, đúng lúc Lý Chính Hải phải đi điều tra."
Quan Dược nhìn chằm chằm cô, thấy cô không giống như đang nói đùa. Anh trầm mặc trong chốc lát, tiếp tục hút điếu thuốc đang kẹp trong tay, hỏi: "Sau đó thế nào?"
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toa-thanh-bi-vui-lap/105308/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.