Người phụ nữ rõ ràng là người đã có tuổi, tóc vấn cao, mặc bộ áo thêu của kiểu Trung Quốc, rất có khí chất, nhìn Ngôn Tiêu khách khí cười: "Cô Ngôn, tôi tên Hứa n Diệp. Tiểu Nhữ nhắc về cô với tôi rất nhiều, cuối cùng cũng có cơ hội đứng trước mặt cô cảm ơn."
Ngôn Tiêu khách sáo trả lời: "Không có gì."
Hứa n Diệp thái độ lãnh đạm, nụ cười cũng nhàn nhạt, không nói gì thêm, quay người đi múc một bát cháo lớn, bưng ra ngoài: "Cô cứ từ từ ăn."
Ngôn Tiêu biết rõ bà ta mang đồ cho Ngũ Gia: "Ông chủ kia bị cảm đã đỡ chưa?"
Hứa n Diệp cầm bát cháo dừng lại ở cửa: "Vẫn chưa, trông rất nghiêm trọng."
Ngôn Tiêu nhìn bà ta ra cửa, quay đầu hỏi Hứa Nhữ: "Cậu với Dì cậu không thân thiết sao?"
Hứa Nhữ sững sờ: "Sao chị biết?"
"Đoán, vì tôi chưa bao giờ thấy cậu nhắc tới bà ấy."
Hứa Nhữ hơi ngại: "Đúng vậy, Dì em rất nghiêm khắc, chuyện gì của em cũng quản rất chặt, hơn nữa bà cũng lớn tuổi nên em với Dì không có chuyện gì nói với nhau."
Ngôn Tiêu trong lòng tự nhủ khó trách: "Nhìn Dì cậu tuổi cũng không lớn lắm."
Hứa Nhữ nhỏ giọng: "Hơn sáu mươi, nhìn không giống sao?"
Ngôn Tiêu hơi ngạc nhiên: "Thật không? Quả thật tôi nhìn không ra."
"Tóc Dì đen là do nhuộm, dượng em so với Dì còn nhỏ hơn ba bốn tuổi, lúc Dì lấy chồng đã gần bốn mươi rồi, lại không thể sinh con. Nhưng tình cảm của hai người họ rất tốt, dượng em như thế nhưng chưa bao giờ ở bên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toa-thanh-bi-vui-lap/105307/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.