45
Ta giật tay ra khỏi hắn, nhìn hắn một cách nghiêm túc, "Ta sẽ không bao giờ coi ai là thay thế cho ai."
Ta không hề bị bộ dạng đáng thương của hắn làm mê hoặc.
"Ngươi trước đây coi ta như quân cờ, tính toán ta và Giang gia, công khai hủy hôn ước với Dung Ngọc, để ta bị người trong kinh thành chế nhạo, ủng hộ người mới chiếm đoạt quyền lực của Giang gia. Ngươi có nghĩ đến ngày hôm nay không?”
"Lão thái y thường vô tình hoặc cố ý nhắc đến hoàn cảnh khó khăn của ngươi, nhưng đó không phải là do ta gây ra. Còn hoàn cảnh của ta và Giang gia, chính ngươi đã tạo nên. Ta không ít lần đau đớn đến mức suýt gục ngã, tất cả đều do ngươi."
"Ngươi không muốn Giang gia, nhưng lại muốn lấy đích nữ của Giang gia. Làm gì có chuyện như vậy. Ta sinh ra trong Giang gia, hưởng thụ vinh hoa phú quý từ gia tộc, thì cũng phải gánh chịu những rủi ro cùng gia đình."
"Dung Vọng." Đây là lần đầu tiên ta gọi tên hắn, nói một cách nghiêm túc, "Nếu cái c.h.ế.t của Dung Ngọc không liên quan đến ngươi, ta sẽ không tiết lộ thân phận của ngươi. Tự ngươi liệu mà làm."
Hắn dường như đã đoán trước phản ứng của ta, không có vẻ thất vọng gì, thần sắc không thay đổi, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ một cách mơ màng:
Hồng Trần Vô Định
"Nữ nhi nhà họ Trương mặc hồng y cũng rất đẹp. Hoài Nguyệt, nếu như nàng mặc hồng y, chắc chắn sẽ là người đẹp nhất."
Ta
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toai-ngoc-ban-tai-minh-nguyet/1215924/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.