Quyển Quyển chợt nhớ đến một trò trắc nghiệm tâm lý mà mình từng chơi. Trong đó có một câu hỏi: Nếu chẳng may bạn bị ném vào một bộ phim kinh dị, bạn sẽ chọn bộ nào?
Có bốn lựa chọn:
A. The Ring
B. Saw
C. Resident Evil
D. Orphan
Lúc ấy, hơn một nửa số người tham gia trong đó có cả Quyển Quyển đều tránh lựa chọn cuối cùng.
Khi đáp án được công bố, ai nấy đều thấy khó hiểu.
Có người hỏi: "Rõ ràng ba bộ đầu đáng sợ hơn nhiều mà. Bộ thì có ma, bộ thì toàn sát nhân b**n th**, bộ thì lũ xác sống chảy dãi đầy đường. Sao mọi người thà liều mạng với chúng, chứ nhất quyết không chọn D? Trong đó chẳng phải chỉ có một đứa nhóc thôi sao?"
Bởi vì... cái đứa nhóc ấy, tên khoa học gọi là con gái.
Giống như đáp án của câu hỏi kia: Thứ mà con người sợ hãi nhất chính là sự tấn công từ người thân của mình. Nó vừa khó đề phòng, vừa khó chấp nhận.
Ai mà chịu nổi cảnh một buổi sáng tỉnh dậy, thấy con gái mình mặt không biểu cảm đứng ngay cạnh giường, rót xà phòng vào chai truyền dịch đang cắm trên tay bạn, dùng ống hút sữa khuấy lên, rồi còn chĩa ống hút vào bạn, thổi ra một dải bong bóng ngũ sắc óng ánh?
"Lý Bảo Bảo." Quyển Quyển hạ giọng, trầm trầm gọi: "Ra đây, giải thích đi."
Lý Bảo Bảo im lặng.
"Trước kia em nói với chị, chính cha em muốn giết mẹ em." Quyển Quyển lại hỏi: "Giờ thì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/toi-co-ky-nang-ngu-dac-biet/2904182/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.